Chương 14: (Vô Đề)

Giang Linh không nghĩ tới Dư Đồng sẽ đột nhiên nói như vậy, còn không đợi Cố Thanh Việt trả lời liền không chút nghĩ ngợi buột miệng thốt ra: "Cái này không hay lắm đâu ạ......"

Dư Đồng hướng nàng mỉm cười: "Tại sao lại không hay chứ, Cố Thanh Việt là một người rất thân thiện với đàn em mà, đúng không Thanh Việt."

Cố Thanh Việt nhìn cô ấy một cái, nụ cười của Dư Đồng không hề giảm bớt, trông có vẻ rất tò mò cô ấy sẽ lựa chọn như thế nào. Vài giây sau, cô ấy nghe thấy Cố Thanh Việt trả lời: "Được."

Nói xong liền nghe thấy một tràng xì xào bàn tán nhỏ.

"Hừ, không phải nói làm việc theo quy tắc sao?" Bên tai Cố Thanh Việt truyền đến tiếng Lưu Chí lẩm bẩm, trong giọng nói tràn đầy sự khinh thường.

Mà Dư Đồng tuy nói vừa mới bị Cố Thanh Việt làm mất mặt, nhưng cô ấy cũng không phải người tính toán chi li, hơn nữa Giang Linh quả thật rất phù hợp với nhân vật Đường Tiếu Tiếu, cô ấy cũng rất tò mò giữa Giang Linh và Cố Thanh Việt có thể bùng cháy lên tia lửa nào không.

"Phó đạo diễn Lưu biết loại người nào mới có tư cách được thử vai thêm không?" Giọng Cố Thanh Việt nhàn nhạt.

"Loại người nào?"

"Dựa vào thực lực của chính mình."

"Mấy người......" Lưu Chí vừa định nói vừa mới anh ta cho rằng người tốt cũng rất có thực lực, nhưng thấy biểu cảm và ánh mắt lạnh lùng của Cố Thanh Việt, lời nói liền không thốt ra được, lại nhớ đến lời tổng đạo diễn nói, Lưu Chí hoàn toàn im miệng.

Nhịn một chút, nhịn một chút, sau này Cố Thanh Việt còn phải làm việc dưới sự sắp xếp của anh ta, sau này nói gì cũng không muộn.

Cố Thanh Việt cũng không tò mò anh ta đang nghĩ gì, cũng lười đoán. Lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, Cố Thanh Việt sao lại không biết mình vừa mới đắc tội, nhưng thì sao chứ.

Trong ánh mắt chăm chú của Giang Linh, Cố Thanh Việt từng bước đi đến trước mặt cô ấy.

Vương Chi dùng khuỷu tay đẩy đẩy Quách Hiểu Hiểu đang sững sờ bên cạnh: "Mau quay lại cho chị, cả thần thái của hai người đều cần quay lại."

"Vâng vâng vâng..." Quách Hiểu Hiểu từ trạng thái sững sờ phản ứng lại, vội vàng mở điện thoại quay phim ghi hình.

Cô ấy thích nhất hai người bắt đầu diễn đối thoại.

Khu vực fan cũng bắt đầu bàn tán, dù sao đây là người duy nhất được yêu cầu diễn thêm từ đầu buổi thử vai đến giờ, hơn nữa còn là trực tiếp cùng Cố Thanh Việt cùng sân khấu diễn.

Mặc dù nhìn qua biểu hiện của Giang Linh quả thật đã khiến rất nhiều người cảm nhận được thực lực của cô ấy, nhưng, diễn cùng Cố Thanh Việt không khác gì tìm chết.

Fan khắp nơi đều bắt đầu chờ mong Giang Linh xấu mặt, đồng thời mở camera, chuẩn bị đăng cảnh này lên mạng, chắc chắn sẽ lên hot search.

Như Vương Chi đã nói, có cơ hội xuất hiện là có thể có cơ hội hút fan. Diễn xuất vừa rồi của Giang Linh đã hút một lượng fan, trong khi một số người chờ mong Giang Linh xấu mặt, thì đã có những fan bắt đầu chờ mong và chú ý đến diễn xuất của Giang Linh, rõ ràng nhất là hai fan nhỏ vừa rồi.

Giang Linh nhẹ nhàng thở ra, nhìn về phía Cố Thanh Việt.

Cố Thanh Việt thấp giọng: "Nhớ lời thoại không?"

Giang Linh gật đầu.

Cố Thanh Việt: "Đừng sợ, cứ theo cách em hiểu mà diễn."

Hình ảnh luôn để lại ký ức sâu sắc nhất cho Giang Linh chính là lần đầu gặp gỡ và chia ly.

Lần đầu gặp gỡ ngây thơ hồn nhiên tùy hứng bá đạo, khi chia ly dù đã trải qua ngàn vạn sóng gió, vẫn giữ tấm lòng thiện lương. Tuyến trưởng thành của Đường Tiếu Tiếu vô cùng đầy đặn, khiến người ta chưa thỏa mãn.

Cảnh tượng là trên cầu, Giang Linh dựa vào thành cầu nhìn mặt nước hồ lấp lánh, nghe thấy tiếng bước chân bên tai, nhìn về phía người đến: "Ngươi đã đến rồi."

Cố Thanh Việt nhìn cô ấy khẽ ừ một tiếng, trong mắt cảm xúc phức tạp.

Giang Linh nhẹ nhàng kéo kéo khóe miệng, khẽ cười như có như không: "Xem hết núi sông chưa? Thế nào rồi."

Cố Thanh Việt hơi rũ mắt: "Chẳng ra gì, không có đào hoa như ngươi nói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!