Vào đầu tháng Ba, Vân Thành đã mưa rả rích gần ba ngày, thời tiết âm u, không khí ẩm ướt, sương mù giăng lối.
Trong văn phòng Tổng giám đốc quản lý của Giải Trí Chanh Thiên, Giang Linh ngồi trước bàn làm việc, ngón tay gõ gõ không ngừng, mắt nhìn cây xanh ở góc phòng, không biết đang nghĩ gì.
"Giang Linh, rốt cuộc em có nghe chị nói không?" Vương Chi một tay chống nạnh, tay kia cầm kịch bản, tức giận nhìn cô.
Giang Linh "À" một tiếng. Vương Chi liền quẳng thẳng kịch bản xuống bàn, hai tay chống bàn, nhìn Giang Linh vẫn không mảy may xao động từ trên cao.
"À cái gì mà à, nãy giờ chị nói bao nhiêu vai diễn, em không thích vai nào sao?"
Nghe thấy thế, ánh mắt Giang Linh mới rời khỏi cây xanh, cuối cùng cũng dừng lại trên người Vương Chi, cô cau mày xinh đẹp, đầy khó hiểu: "Vai gì cơ?"
Vương Chi: "..."
Được rồi, quả nhiên là cô ấy không hề nghe mình nói gì. Vương Chi thở dài. Nếu không phải do công ty phân công, đường đường là Tổng giám đốc quản lý như cô hà tất phải quản một nghệ sĩ "làm tới đâu hay tới đó" như Giang Linh. "Làm tới đâu hay tới đó" thì cũng đành, đằng này còn không nghe lời. Lần nào cô chọn cho vai diễn tốt cũng không chịu đóng, cứ nhất quyết muốn đóng mấy vai phụ không tên tuổi.
Kế hoạch marketing đã lên sẵn cũng không chịu hợp tác, càng khỏi phải nói đến quảng cáo hay đại diện thương hiệu.
Nghĩ đến vô số ngôi sao lớn mà Vương Chi từng dẫn dắt, từ khi cô làm người đại diện đến nay, chưa từng gặp nghệ sĩ nào "khó chiều" đến thế. Nghệ sĩ nào vào Giải Trí Chanh Thiên mà chẳng âm thầm nịnh bợ, mong được cô ấy dẫn dắt, được cô ấy chỉ điểm và giúp đỡ? Đâu có ai như Giang Linh, dù cô có "đút cơm đến tận miệng" cô ấy cũng có thể nhổ ra, cố tình lại không mắng được, cũng chẳng biết người chống lưng cho cô ấy là ai.
Ba năm trước, Tổng giám đốc công ty tìm đến cô, đưa cho cô một bản hợp đồng. Trang đầu của hợp đồng là sơ yếu lý lịch của Giang Linh, ảnh thẻ sạch sẽ xinh đẹp, kinh nghiệm diễn xuất phong phú ở nhiều bộ phim lớn, tuy đều là những vai quần chúng nhỏ, nhưng có thể thấy là một nhân tài đáng để bồi dưỡng.
Người được Tổng giám đốc công ty đưa vào chắc chắn là nhân vật lớn, vì vậy cô cũng dốc hết sức đối xử với Giang Linh. Những kịch bản hay, ê
-kíp sản xuất chất lượng, cô đều nghĩ đến cô ấy đầu tiên. Nhưng ai ngờ ba năm trôi qua, Giang Linh vẫn là Giang Linh của những vai quần chúng, vai phụ đó. Ba năm nay chưa từng đóng vai chính nào, mà sở dĩ cô ấy "thảm" như vậy hoàn toàn là do chính cô ấy không muốn diễn.
Đôi khi Vương Chi còn không muốn thừa nhận Giang Linh là nghệ sĩ dưới trướng của mình. Cô nghĩ mãi không ra, vì sao công ty lại ký hợp đồng chính thức với một người như vậy nhỉ?
Giang Linh mãi không thấy Vương Chi nói chuyện, liền đứng dậy khỏi ghế, phủi phủi vạt váy, lẩm bẩm như nói một mình: "Không biết Hiểu Hiểu đã về chưa, em phải đi xem."
Vương Chi thấy cô ấy chuẩn bị rời đi mà không thèm chào hỏi mình một tiếng, trong lòng như có lửa đốt: "Giang Linh, nếu em không chọn, vậy chị sẽ chọn giúp em. Nữ chính phim 'Tiêu Phòng Điện', không đóng cũng phải đóng!"
Giang Linh khựng lại, trả lời: "Lý Vân Vân rất hợp với vai này."
Kiểu câu trả lời tương tự như vậy, Vương Chi đã nghe từ Giang Linh không dưới mười lần. Hôm nay là Lý Vân Vân, ngày mai là Phương Khinh, ai cũng hợp, tóm lại Giang Linh cô ấy là không hợp đóng.
Điều này khiến Vương Chi đau đầu, nhưng lại là phúc lành cho các nghệ sĩ khác.
Đôi khi Vương Chi còn nghi ngờ Giang Linh đến giới giải trí thật ra chỉ như những cô chiêu cậu ấm đến để trải nghiệm cuộc sống. Tuy nhiên, Giang Linh lại diễn những vai phụ không tên, vai quần chúng rất hăng say. Mỗi lần tìm cô ấy đều là những vai phụ không thể nhớ tên.
Thật đau đầu.Giang Linh bước ra khỏi văn phòng Tổng giám đốc quản lý, liền thấy Quách Hiểu Hiểu đang đứng chờ ở cửa.
Quách Hiểu Hiểu thấy Giang Linh ra, vội vàng nháy mắt với cô, chỉ vào túi áo của mình.
"Gần đây có ai đâu, em sợ gì chứ?"
Giang Linh vừa nói xong, Vương Chi liền ra khỏi văn phòng. Đi ngang qua hai người họ, cô ấy còn cố ý dặn dò Quách Hiểu Hiểu: "Trông chừng cô ấy kỹ vào!"
Có vẻ Vương Chi bị Giang Linh chọc tức không nhẹ, lúc rời đi ngay cả ánh mắt cũng không thèm liếc Giang Linh.
"Chị, sao thế ạ?" Quách Hiểu Hiểu đẩy đẩy kính trên mũi, khẽ hỏi.
"Giúp chị ấy chọn kịch bản, chọn người, có lẽ chị ấy không hài lòng với người chị chọn lắm." Giang Linh thở dài, trông có vẻ vô cùng tiếc nuối.
Quách Hiểu Hiểu nghe cô nói vậy liền biết chuyện gì, giữ im lặng không nói.
Đi song song với Giang Linh, Quách Hiểu Hiểu lén nhìn Giang Linh đứng cạnh mình. Khuôn mặt trời ban tặng, ngũ quan tinh xảo, vóc dáng thướt tha quyến rũ, chỉ số EQ và IQ đều cao. Nếu cô ấy nghiêm túc lăn lộn trong giới giải trí chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám. Không hiểu sao cô ấy luôn diễn những vai kỳ lạ, không thì là xác chết, không thì là diễn viên quần chúng mặt mày lem luốc. Chỉ có vai diễn nhỏ không thể nghĩ ra, không có vai nào cô ấy không đóng.
Quách Hiểu Hiểu cũng không biết cô ấy vì sao lại vậy. Ban đầu Giang Linh nói là muốn bắt đầu từ những vai quần chúng nhỏ nhất để từ từ rèn luyện diễn xuất. Dần dà ba năm trôi qua, Giang Linh vẫn cứ "dậm chân tại chỗ" ở cái chỗ rèn luyện diễn xuất đó, không hề tiến thêm nửa bước. Lúc này Quách Hiểu Hiểu đã bắt đầu nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của cô ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!