Giang Triều cảm thấy Lục Giai Ý và Thích Dương rất thích hợp ngồi cùng nhau. Hai người đều là hũ nút. Thích Dương là bộ dạng người chết, ai cũng không muốn nói chuyện. Lục Giai Ý lại có điểm cao ngạo, hình như không hứng thú cùng học tra bọn họ nói chuyện, một lòng đọc sách thánh hiền của mình.
Y thật sự rất muốn hỏi Lục Giai Ý, cả ngày đều ngồi thẳng tắp như thế, thật không mệt sao?
Y nghĩ liền ngồi thẳng lưng lên, học được mấy phút liền cảm thấy mệt, ngả ra dựa vào tường chép bài tập.
Việc học ở cao trung rất nặng, tự học buổi tối tuy không có giáo viên giảng bài nhưng bọn họ cũng không rảnh. Y không dám giống như Thích Dương bài tập gì cũng đều là làm thì làm không thì thôi. Thích Dương có chỗ dựa, hiệu trưởng là bạn thân từ thuở bé của bố hắn, Lưu Hồng Dân luôn mặc kệ hắn.
Học tra cũng phân làm mấy loại. Học tra giống như Thích Dương, tuy rằng không học hành gì nhưng cũng không quấy rối, yên yên tĩnh tĩnh mà ngồi một góc, không làm ảnh hưởng đến người khác. Cái này coi như học tra tốt. Giang Triều thì tính là học tra hư, thường xuyên líu ra líu ríu làm ảnh hưởng người khác học hành, cho nên Lưu Hồng Dân sẽ quản lý y.
Nhưng Giang Triều quả là không thích học. Y nhìn Tống Từ bên cạnh một cái. Tống Từ đang rất chăm chú mà làm bài tập. Đại khái là gặp phải chỗ khó, lấy ngón tay gảy gảy môi.
"Này." Giang Triều huých cậu ta một cái.
Tống Từ vội vàng dịch sang bên phải một chút, nói: "Xin lỗi xin lỗi."
…
Giang Triều nói: "Bài tập tiếng anh làm xong chưa, đưa ra đây tôi chép một chút."
"Hả?"
Giang Triều liền nhíu mày: "Không được?"
Tống Từ lúng túng nói: "Tiếng anh của tớ rất kém…"
"Làm xong chưa?"
Tống Từ gật gật đầu, liền đem vở bài tập tiếng anh đưa cho y. Giang Triều rồng bay phượng múa chép xong. Sau đó đem bài tập của mình cùng đưa cho Tống Từ: "Nộp cùng luôn. Nhớ kỹ đến lúc đó tách ra, cách mấy bản."
Tống Từ gật gật đầu, "ừ" một tiếng.
Đây là đoạn văn ngắn, một khuôn một dạng, cho dù cách ra, cô giáo tiếng anh vẫn sẽ nhìn ra đi?
Nhưng mà cậu ta không dám nói.
Giang Triều để cảm ơn, cho cậu ta một gói thịt bò khô. Tống Từ ngại không dám lấy, Giang Triều liền trực tiếp ném lên bàn cậu. Tống Từ chỉ có thể nhận, nhét vào trong ngăn bàn.
Cơm tối ăn ít, buổi tối còn chưa tan học Lục Giai Ý đã đói rồi. Thật vất vả đợi đến tan học, cậu thấy Thích Dương muốn đi, vội vàng nói: "Quần áo của cậu…"
"Cậu mặc đi." Thích Dương nói xong liền đi, Giang Triều cầm lấy cặp sách đi ra, hỏi Lục Giai Ý: "Tại sao cậu lại mặc quần áo của Thích Dương?"
"Tớ trượt chân, cả người ướt hết, cậu ấy cho tớ mượn." Lục Giai Ý nói liền vội vàng cất đồ vào cặp, mang theo túi giấy liền đuổi theo đi ra, còn có quần sịp mà, có phải Thích Dương quên rồi không, cậu phải nói một tiếng.
Kết quả cậu vừa đi ra cửa liền thấy Thích Dương bị hai nữ sinh chặn lại. Cậu ngẩn ra, phát hiện đối phương là Diệp Phỉ Nhiên.
Cậu liền khom người cầm lấy ô đặt ở hành lang, bên ngoài có gió, lạnh căm căm. Đi đến gần nghe thấy Diệp Phỉ Nhiên hỏi: "Cậu sao lại như vậy, đối với con gái ít nhất cũng phải có chút lễ độ chứ?"
Trên mặt Thích Dương thậm chí nhìn không ra vẻ không kiên nhẫn: "Cậu cũng biết mình là con gái."
Mặt Diệp Phỉ Nhiên lập tức hồng lên, bạn thân kéo cánh tay cô, nói: "Thích Dương, sao cậu lại như thế!"
Giang Triều từ bên cạnh cười đi qua, còn huýt sáo một tiếng, Diệp Phỉ Nhiên trừng mắt nhìn y.
Bởi vì trời mưa, trong hành lang rất đông người. Lục Giai Ý vẫn đứng tại chỗ liền bị Diệp Phỉ Nhiên nhìn thấy. Diệp Phỉ Nhiên giật mình, lập tức quay đầu đi, dường như nhìn cậu một cái cũng không muốn.
Lục Giai Ý vội vàng mở ô đi vào trong mưa, cậu đói muốn chết rồi, có chút hoảng hốt, cùng đám người đi ra cổng trường. Khoai lang nướng ở cổng trường đang mở hàng, vừa định ăn liền thấy Thích Dương dắt xe đi ra.
Hắn thực sự rất cao, một đám người cũng có thể thấy hắn, đội mũ lưỡi trai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!