Chương 64: Cục cưng

Quảng trường Tây Hà đã có rất nhiều người tập trung lại. Lục Giai Ý vừa đến liền thấy Chu Dương Liễu.

Chu Dương Liễu chắc là đi cùng người nhà, bên cạnh còn có một người đàn ông và một người phụ nữ. Trong ngực người đàn ông còn ôm theo một bé gái.

"Chu Dương Liễu." Cậu gọi.

Chu Dương Liễu quay đầu lại nhìn cậu, vẫy tay một cái. Người đàn ông đang ôm bé gái cũng quay đầu lại, đó là một người đàn ông trung niên đeo mắt kính, nhìn qua rất nhã nhặn lịch sự.

Lục Giai Ý liền vẫy tay lại. Chu Dương Liễu nói: "Cậu đến vừa lúc, sắp bắt đầu rồi."

Cậu ta nói xong liền quay sang nhìn thoáng qua Thích Dương.

Người đến xem pháo hoa quả thực không ít, vây kín xung quanh quảng trường. Có người đi ra thanh tràng*, để người xem lùi ra bãi cỏ. Lục Giai Ý còn đang nghĩ pháo hoa thời đại này có giống cậu nhìn thấy trước đây không bỗng nghe "pằng" một tiếng. Lục Giai Ý giật mình lùi lại, Thích Dương liền duỗi tay đỡ lấy lưng cậu.

(giải tán đám đông để giữ khoảng cách an toàn với nơi bắn pháo)

Pháo hoa bắn ra, chiếu sáng cả trời đêm, vàng óng ánh.

Pháo hoa không có hoa văn gì mới mẻ, nhưng rất náo nhiệt, nổ suốt mười lăm phút. Sau khi kết thúc đám đông bắt đầu tản đi. Chu Dương Liễu còn đặc biệt chạy tới nói tạm biệt với cậu: "Nói trước với cậu một câu "Năm mới vui vẻ", được nghỉ cũng đừng quên ôn bài nhé, tớ còn đợi cậu đến tranh vị trí số một đấy."

Lục Giai Ý nói: "Vậy cậu học ít chút, đợi tớ."

"Cậu nghĩ hay thật." Chu Dương Liễu xoay người định đi, lại quay lại nói: "Thật đấy, Lục Giai Ý, cậu phải cố gắng lên."

Còn rất chân thành.

Lục Giai Ý thấy Chu Dương Liễu chạy tới bên cạnh đôi nam nữ trung niên. Người đàn ông đeo kính đem đứa bé trong lòng giao cho Chu Dương Liễu. Cậu ta ôm lấy, cô bé cười khanh khách, thanh âm trong trẻo khiến Lục Giai Ý nghĩ đến Tôn Hiểu Hiểu.

"Tớ cũng rất muốn có một đứa em gái." Cậu nói với Thích Dương.

"Vậy để mẹ cậu lại sinh một đứa là được rồi."

Lục Giai Ý nghe thấy thì sững ra, còn có chút ngượng ngùng, hiển nhiên là rất không muốn nghĩ đến điều này.

Thích Dương bảo: "Vậy đem bé con nhà tớ cho cậu nhé?"

Lục Giai Ý cười, "Hôm nay trước bữa tối, em gái cậu còn gọi điện cho tớ chúc tết đấy."

"Vậy đãi ngộ của cậu còn cao hơn tớ rồi, con bé chẳng hề gọi cho tớ."

Lục Giai Ý ngồi lên yên sau, nói: "Vậy cậu đợi đi, đêm nay bé nhất định sẽ gọi điện cho cậu, cũng có thể là đợi sang đầu năm mới gọi cho cậu đấy."

Từ quảng trường về vẫn chưa đến 9 giờ. Lúc Thích Dương chở cậu đến cổng Quế Hoa Lí bỗng dừng lại, nói: "Cậu thử hỏi mẹ cậu xem đêm nay có thể ngủ ở nhà tớ không."

"Ngủ ở nhà cậu?"

"Nhà tớ ấm hơn." Thích Dương nói.

Lục Giai Ý có chút do dự, nói: "Để tớ về nhà hỏi đã."

"Gọi điện luôn đi, cứ nói cậu muốn ở bên ngoài chơi hết đêm."

Lục Giai Ý gọi điện cho mẹ, Lâm Tú Anh vừa nghe liền nói: "Đi chơi với ai, chơi suốt đêm thì chơi cái gì?"

"Con đến nhà Thích Dương chơi."

"Mẹ nhìn con đến nhà họ." Lâm Tú Anh nói.

"Vậy con…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!