Lục Giai Ý bỗng bật cười, duỗi tay chạm vào lông mi hắn.
Thích Dương mở mắt ra.
Lục Giai Ý cười nói: "Cậu giả bộ ngủ chẳng giống tí nào, lông mi run bần bật."
Ánh mắt Thích Dương trong trẻo, chắc đã tỉnh từ lâu rồi, chẳng hề có vẻ gì là buồn ngủ cả.
Lục Giai Ý xoay người về phía cửa sổ, bên ngoài sáng choang chiếu xuyên qua khe rèm cửa.
Thích Dương ngồi dậy ho một tiếng, nói: "Kỳ thực tớ cũng vừa mới tỉnh."
Lục Giai Ý cũng ngồi dậy, hỏi: "Mấy giờ rồi?"
"Mười một giờ rưỡi."
Lục Giai Ý bỗng nhớ đến một việc: "A, tớ quên gọi điện cho mẹ báo bình an rồi."
"Tớ đã gọi rồi." Thích Dương nói, "Ngủ đủ giấc rồi chứ, ngủ đủ rồi thì dậy ăn chút gì đi."
"Tớ tắm cái đã." Lục Giai Ý nói.
Thích Dương đi ra ngoài, Lục Giai Ý tắm xong xuống tầng, bên dưới trống rỗng chẳng có một ai. Cậu nghe phòng bên cạnh có tiếng bé gái cười liền đi đến nhìn thoáng qua, thấy một người phụ nữ hơn 50 tuổi, đang chơi xếp gỗ cùng Tôn Hiểu Hiểu.
"Giai ca ca, anh dậy rồi à?"
Má Vương đứng dậy nói: "Cháu muốn ăn gì không?"
"Cái gì cũng được ạ." Lục Giai Ý nói.
Má Vương đi vào bếp, Lục Giai Ý ngồi xuống, Tôn Hiểu Hiểu nói: "Giai ca ca, anh biết xếp không?"
Lục Giai Ý thực sự không biết, cậu chưa từng chơi bao giờ.
Nhưng mà nhìn qua cậu đã biết rồi, giúp Tôn Hiểu Hiểu xếp tòa thành.
Vừa xếp xong Thích Dương cũng xuống. Hắn đã thay quần áo, mặc một bộ quần áo rất thoải mái. Hắn khoanh chân ngồi xuống nói: "Hai người đều ở đây à."
"Anh ơi nhìn này, tòa thành Giai ca ca xếp đấy."
Giống hệt như trong ảnh.
Bữa trưa họ tùy tiện ăn. Sau khi ăn xong Thích Dương dẫn cậu và Tôn Hiểu Hiểu đi ra ngoài chơi. Lục Giai Ý thấy hắn lái xe từ gara ra, sợ ngây người.
"Cậu thế mà lại biết lái xe."
"Đây là xe của anh em, lúc sinh nhật mẹ tặng cho anh ấy." Tôn Hiểu Hiểu nói.
Thích Dương lái xe mang cậu đi khắp tỉnh một vòng.
Ngoài một số nơi có cảnh đẹp, đi những chỗ khác đều là có liên quan đến Thích Dương: Nhà trẻ hắn từng ở, trường tiểu học, trường cấp hai và trường cấp ba.
Trường cấp ba ở thành phố lớn hoàn toàn khác biệt so với Nhất Trung Phú Xuyên. Diện tích rộng lớn hơn, hoàn cảnh tốt hơn, học sinh mặc đồng phục thống nhất. Đồng phục trường tuy không đẹp mắt nhưng người người đều rất gọn gàng sạch sẽ, tinh thần phấn chấn.
Rốt cục vẫn có chênh lệch. Trường cấp ba bọn họ trừ học văn hóa, những cái khác hầu như không học. Tiết thể dục cũng là tiết học tiết nghỉ. Nhưng trường cấp ba ở tỉnh còn có thư viện, phòng giải trí. Nghỉ đông rồi cũng có một đám học sinh ở phòng âm nhạc đánh đàn ca hát.
Thế giới rộng lớn, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên*. Học sinh mũi nhọn trường Nhất Trung đi ra bên ngoài có lẽ cũng phải mất đi ánh sáng. Hơn nữa đây vẫn chỉ là một tỉnh thành, toàn quốc cộng lại người ưu tú xuất sắc có lẽ sẽ càng nhiều hơn. Hàng ngàn hàng vạn học sinh, đến lúc đó sẽ cùng nhau đi lên cầu độc mộc*.
(giống như câu núi cao còn có núi cao hơn)
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!