Chương 49: Bắt đầu

Lục Giai Ý đi tới đứng trước mặt Thích Dương, nói: "Tớ đang nghĩ phải nói với mẹ thế nào, không có gì khác cả."

Cậu nói xong lại cười, nói: "Thiên đạo thù cần, chỉ cần nỗ lực khẳng định sẽ dần dần học được. Chỉ là không biết sẽ học thành cái dạng gì thôi."

Thích Dương cũng không biết nên an ủi cậu thế nào, cuối cùng hút một ngụm thuốc, đem tàn thuốc vứt đi: "Lên xe." Hắn nói.

"Tớ không muốn ngồi xe, chúng ta cùng đi bộ đi." Lục Giai Ý nói.

Thích Dương gật đầu, dắt xe cùng Lục Giai Ý tiến về phía trước.

Buổi đêm tháng 12 cực kỳ lạnh. Lục Giai Ý hai tay đút túi quần, bỗng nói: "Tớ vốn còn nghĩ đợi mình học tốt rồi sẽ mang cậu cùng thi đại học. Bây ra xem ra, chính mình thi còn thấy quá sức."

"Cậu không cần lo cho tớ, tớ tự có cách của mình." Thích Dương nói.

"Nhưng mà cậu không học, tương lai cho dù là kinh doanh cũng phải có kiến thức chứ. Bất kể làm cái gì có kiến thức thì mới đi xa được."

"Tớ không định kinh doanh." Thích Dương nói.

"Vậy cậu định làm gì?"

Thích Dương trầm mặc một lúc, nói: "Làm thầy giáo."

Lục Giai Ý cảm thấy rất kinh ngạc.

Môi Thích Dương động động, hắng giọng một cái. "Làm thầy thì càng phải hiểu biết chứ?" Lục Giai Ý cảm thấy hoang mang, "Cậu muốn làm thầy giáo dạy môn gì?"

"Thầy giáo thể dục." Thích Dương nói.

Muốn làm thầy giáo nhưng không muốn nói nhiều, cho nên muốn làm thầy thể dục.

Lục Giai Ý vốn tâm tình uể oải cũng bị chọc cười, "Vậy thầy thể dục cũng phải có kiến thức chứ?"

Nhưng mà khiến cậu ngạc nhiên nhất chính là ước mơ của Thích Dương vậy mà lại là làm thầy giáo! Ít nói như vậy, chỗ nào giống như có thể làm thầy giáo chứ. Dù là thầy thể dục cũng cần phải giảng giải rất nhiều thứ mà.

"Tớ cứ đọc sách là thấy phiền rồi." Thích Dương nói.

"Làm thầy thể dục cũng phải thi đại học. Bây giờ giáo viên tiểu học cơ bản cũng đều là tốt nghiệp đại học." Lục Giai Ý nói xong nhịn không được bật cười, nghiêng đầu nhìn Thích Dương: "Thật không ngờ tới ước mơ của cậu là như vậy."

"Cậu thì sao, tương lai muốn làm gì?"

Lục Giai Ý bị hắn hỏi sững người một lúc.

Đúng rồi, tương lai cậu muốn làm gì đây?

Cậu phát hiện cậu không có mục tiêu gì, chỉ có một mục tiêu ngắn ngủi chính là thi lên đại học, tốt nhất là thi đỗ Thanh Hoa Bắc Đại.

Vậy sau khi tốt nghiệp làm cái gì, cậu chưa từng nghĩ tới.

Trước đây thi lên tiến sĩ, học xong sẽ làm quan. Bây giờ thì sao?

Lục Giai Ý nói: "Cái gì kiếm ra tiền thì làm cái đó. Tớ muốn kiếm tiền đưa cho mẹ, còn có bà nội tớ nữa, cho họ một cuộc sống tốt."

"Cậu muốn kinh doanh sao?"

"Tớ chưa từng kinh doanh, không biết mình có làm tốt không. Tớ nghe Từ Lâm nói, lên đại học đều phân chuyên ngành, học cái gì cũng được. Không giống như bọn mình bây giờ, toán lý hóa cái gì cũng phải học. Lên đại học thì có thể chỉ học một môn thôi."

Thích Dương gật đầu.

Lục Giai Ý lại nói: "Hình như tớ quả thực nên nghĩ về vấn đề này. Trước đây đều nghĩ là cứ đợi lên đại học rồi tính, bây giờ nghĩ lại, tớ chưa chắc đã có thể thi đỗ đại học. Nếu như không thi đỗ vậy tớ làm gì mới tốt đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!