Thích Dương nói được làm được. Buổi tối quả nhiên thấy hắn gọi điện báo bình an.
"Đến rồi." Hắn nói.
Lục Giai Ý "ừ" một tiếng, "cậu nghỉ ngơi sớm một chút."
Thích Dương lại hỏi: "Cậu đang làm gì?"
"Tớ đang đọc sách," Lục Giai Ý nằm ra bàn, "Trừ học vẫn chỉ có học."
"Ừ, đừng học muộn quá, trời lạnh."
Đúng là lạnh thật, nhất là về đêm, chân cũng tê cứng cả.
Chân cậu rất dễ bị lạnh.
Cuộc điện thoại này không quá một phút đã kết thúc, nhưng Lâm Tú Anh ở phòng khách đã nghe thấy động tĩnh, đi vào thấy cậu ở trên bàn đặt một cái di động, cực kỳ ngạc nhiên.
"Ở đâu ra vậy?"
"Thích Dương cho con."
"Cho á?" Lâm Tú Anh giật mình, "Thứ quý giá như vậy cũng cho được à?"
"Cậu ấy nói không dùng đến nên cho con."
"Thế sim thì sao, cũng là nó làm?"
Lục Giai Ý gật đầu, "Lúc cho con đã có sẵn sim rồi."
Lâm Tú Anh nhìn nhìn chiếc điện thoại, còn rất mới.
Thích gia có tiền, bà tuy đã nghe qua nhưng dẫu sao cũng không cùng khu, tình huống cụ thể thế nào thì không biết. Bà chỉ cảm thấy Thích Dương rất hào phóng. Chính bà còn không có điện thoại, chủ yếu là vì cảm thấy không cần thiết. Trái lại Đường Tam Nhi mua một cái, lúc vào thành phố mua bà cũng đi cùng, ít nhiều cũng biết cái Lục Giai Ý đang cầm dường như không hề rẻ.
"Bình thường gọi điện thoại gửi một tin nhắn là xong rồi, đừng lên mạng đấy."
Chiếc di động này có thể lên mạng, thỉnh thoảng lại xuất hiện tin quảng cáo thu phí gì đó, bà sợ Lục Giai Ý học hư.
"Con biết rồi."
Lâm Tú Anh còn có chút không yên tâm nhưng người khác cho con trai mình, bà không thể thu được. Cái nhân tình này, phải trả. Bà hỏi Lục Giai Ý: "Thích Dương không muốn đến nhà chúng ta ăn cơm, vậy con gọi nó đến chơi chắc không sao nhỉ? Lúc nào mẹ ra ngoài, trong nhà chỉ có mình con, nó đến chơi thì còn có chỗ nào xấu hổ chứ."
"Cậu ấy bây giờ đang ở tỉnh, nói là lúc thi mới trở về."
Những ngày này Thích Dương không gọi điện thoại cho cậu nữa. Lục Giai Ý cũng một lòng ở nhà học hành, chỉ đến lúc nghỉ ngơi chiều ngày thứ hai mới xem ti vi một lúc.
Lục Giai Ý xem phim cổ trang, phát hiện hiểu biết của người hiện đại đối với người cổ đại, hiểu lầm thực sự không chỉ có một hai cái.
Không nói đến kiểu phim cổ trang tình cảm ướt át, thiên kim tiểu thư trong hiện thực là "cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước" cũng có thể gặp đầy đường, chỉ nói người cổ đại trong tưởng tượng của người hiện đại cũng thật sự không giống như hiện thực.
Triều đại của bọn họ, đường phố đâu có sạch sẽ như thế, tinh khí thần của mọi người đâu có no đủ như vậy. Ngày thường của dân chúng bình dân nào có thoải mái như vậy. Trong nhận thức của cậu, nếu không phải gia đình giàu có, đa số người đều mặt mày xanh xao, quần áo mặc trên người vừa đơn điệu vừa bẩn thỉu. Đến đường lớn ở kinh thành cũng thường xuyên có phân bò phân ngựa chứ đừng nói đến huyện thành nhỏ hay ở nông thôn.
Đi ra ngoài cũng không thoải mái như diễn trong phim. Trạm dịch ít, trên đường ăn uống đi đứng đều bất tiện, cho dù có là thiên kim tiểu thư, xa nhà mắc tiểu, nào là bô đựng, nào là ngồi chồm hổm ở bãi đất hoang, nào có đẹp đẽ tiện nghi như thế. Lúc cậu đến kinh thành dự thi, một đường màn trời chiếu đất, ăn không biết bao nhiêu khổ, càng không cần nói đến những người xuất thân bình phàm.
Còn có miêu tả liên quan đến trạng nguyên, tất cả đều phải là tuấn tài phi dương, phong lưu tiêu sái, nhưng như trạng nguyên cậu đây, ngoại trừ trí nhớ tốt một chút, cầm kỳ thi họa quả thực có biết, nhưng so với trạng nguyên tiêu sái tự tại như trong phim khoảng cách thực sự là quá xa. Có thể thi đến trạng nguyên chủ yếu còn phải nhờ vào khổ cực học hành. Trạng nguyên so với thư sinh nghèo tỏa sáng chói mắt, vậy trước khi trở thành trạng nguyên không phải cũng là một thư sinh sao.
Cậu thi trạng nguyên cũng bị con cháu quý tộc ở kinh thành cười cậu cổ hủ, quê mùa. Con nhà giàu ở bản xứ đến dưới chân thiên tử cũng biến thành thường dân thôi.
Nghĩ như vậy, cậu cảm thấy thời đại này đúng là đã tiến bộ rồi. Tuy cậu từ xuất thân giàu có biến thành thường dân nhưng thường dân thời này ăn no mặc ấm, bình thường đều có thể ăn bánh bao trắng, thỉnh thoảng còn được ăn thịt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!