Chương 40: Chàng trạng nguyên

Trận mưa này so với bọn họ nghĩ còn lâu hơn. Lục Giai Ý từ trong túi quần móc ra một quyển sổ nhỏ, bắt đầu học từ đơn tiếng anh.

Cậu đã nghe qua băng tiếng anh lớp một, đang học một số từ đơn đơn giản.

Ví dụ "hello", "what is your name", "my name is Hàn Mai Mai" các loại. Cậu đều rất nghiêm túc ở bên cạnh dùng tiếng trung ghi chú lại.

Thích Dương nghe cậu lẩm bẩm từ đơn tiếng anh, nghe nghe liền cảm thấy có chút kỳ quái hình như cứ có chỗ nào không đúng. Hắn nhìn xuống tay Lục Giai Ý một cái liền thấy những ghi chú kia của cậu.

Nói thực, học sinh lớp họ đa phần đều là từ nông thôn tới. Học sinh ở nông thôn từ cấp hai mới bắt đầu học tiếng anh, thành tích đều nhờ vào học thuộc lòng. Mặc dù cũng có một số người thành tích tiếng anh cực kỳ tốt, nhưng phát âm đều không chuẩn. Ở quê tình hình giáo viên tiếng anh không tốt, khẩu ngữ của thầy tiếng anh bọn họ cũng chỉ tính là bình thường.

Thích Dương liền sửa cho cậu, "Hello".

Lục Giai Ý lập tức nghiêng đầu nhìn, hắn lại đọc một lần. Lục Giai Ý đọc theo, hắn gật gật đầu: "Đúng rồi."

"Tớ cảm thấy cậu phát âm rất dễ nghe, so với giáo viên tiếng anh còn hay hơn, giống y như trên băng vậy."

Thích Dương là từ tỉnh về, lúc trước hẳn là từng học ở thành phố lớn, tiếng anh đại khái so với bọn họ tốt hơn.

Nhưng Thích Dương cũng chỉ có phát âm là tạm được. Tiếng anh của hắn kém như thế, thi được bao nhiêu điểm nhỉ? Cậu nhớ bảng thành tích viết là… hơn 20?

Lục Giai Ý cảm thấy có thể là như vậy.

"Hay là cậu dạy tớ phát âm tiếng anh đi. Tớ sau này dạy cậu ngữ pháp."

Bên ngoài vẫn đang mưa, tạm thời cũng không có chuyện gì làm, Thích Dương liền đem sổ tay của cậu cầm lấy, từng câu từng câu dạy cho cậu.

Lục Giai Ý học cực kỳ nhanh, chỉ một lúc đã đem đống kiến thức tiếng anh kia học được toàn bộ. Cuối cùng Thích Dương lại uốn nắn cho cậu vài lần, nói: "Đã nói rất tốt rồi."

Lục Giai Ý nói: "Sớm biết bị kẹt ở chỗ này, tớ đã cầm thêm mấy quyển sổ."

"Học đừng ham nhiều, từ từ đến." Thích Dương nói.

Hai người họ ở chỗ này đợi một lúc, Thích Dương bỗng xoay người đi vào trong. Lục Giai Ý quay đầu nhìn một cái, thấy hắn định cởi quần.

"Cậu định làm gì vậy?"

"Đi tiểu." Thích Dương nói.

"Đừng tiểu ở nhà người khác." Lục Giai Ý nói.

Tuy căn nhà tranh này dựng kín kẽ nhưng cái cũ qua đi cái mới lại tới, đại khái sang năm sẽ có người đến ở.

Thích Dương liền đi ra, đứng ngay ngoài cửa cởi khóa quần, chỉ hơi nghiêng người, căn bản không quay lưng về phía cậu, cứ vậy mà tè.

Lục Giai Ý nhìn thấy, bất giác lui về sau một bước.

Lục Giai Ý kỳ thực từ lâu đã có chút nhịn không nổi, thấy Thích Dương đã tè rồi cậu cũng không muốn nhịn nữa. Quay lưng lại đi đến một vế khác, nhìn ra đường một lúc thấy không có xe mới vội vàng mở khóa quần. Đại khái là nín lâu rồi, thoáng chốc vậy mà không tè được.

Cậu quay đầu nhìn Thích Dương, quả nhiên thấy hắn đang nhìn mình.

"Phi lễ chớ nhìn!" Cậu nói.

Thích Dương cười cười liền quay lưng đi, chỉ chốc lát nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, trong lòng thế nhưng lại nổi lên một loại cảm giác kỳ quái.

Rốt cuộc vẫn không giống bọn họ. Đám con trai đội bóng rổ thì ở nhà vệ sinh cũng được, phòng tắm cũng có thể, đều chảy tồ tồ. Nhưng Lục Giai Ý lại khác, bình thường ăn mặc kín cổng cao tường, phương chính nghiêm cẩn, đại khái là tương đối xấu hổ cái chuyện này của con trai.

Lục Giai Ý thực ra không phải là xấu hổ, chỉ là cảm thấy lúc người khác đi vệ sinh thì không nên nhìn. Đây là vấn đề lễ phép.

Huống hồ… lỡ như Thích Dương thấy cậu nhỏ như vầy, cười cậu thì sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!