Chương 37: Tai là một bộ phận đặc biệt

Vẻ mặt ông Thích không quá tốt nhưng vẫn mạnh mồm, nói: "Chơi không tồi."

"Đa tạ, cháu cũng chỉ thắng hiểm mà thôi." Lục Giai Ý nói.

Thái độ kính cẩn, tính cách cũng ngoan ngoãn, không giống thế cờ của cậu.

Thế cờ của Lục Giai Ý rất anh dũng hung mãnh.

"Đánh xong thật đúng lúc, ăn cơm thôi." Bà Lục nói.

"Một ván nữa, một ván nữa." Ông Thích níu lấy Lục Giai Ý đang định đứng lên.

"Ăn xong lại chơi." Thích Dương nói.

Ông Thích nói: "Lại không phải chơi với mày… Tiểu Lục, chúng ta đánh một ván nữa đi."

Lục Giai Ý chỉ đành ngồi xuống: "Được rồi."

"Ai cũng không được nhường nhé." Ông Thích nói.

"Ông yên tâm, cháu đánh cờ có nguyên tắc, sẽ không nhường."

Hai người cuối cùng lại bắt đầu chơi. Thích Dương đi chuẩn bị bàn ăn, lúc bà Lục mang thức ăn ra lén hỏi: "Nó thực sự đánh thắng ông nội mày à?"

Thích Dương gật đầu: "Hơn nữa còn rất nhanh."

Bà Thích nghe vậy liền nhìn thoáng qua bóng lưng Lục Giai Ý. Cậu ngồi thẳng tắp, nhìn không ra tuổi nhỏ như vậy mà kỳ nghệ lại tốt thế.

Hai người bày biện bàn cơm xong, bà Thích đang chuẩn bị đi xem trận chiến thế nào liền thấy ông Lý vỗ tay bồm bộp đứng dậy: "Ha ha ha ha, như thế cũng quá nhanh đi."

Lục Giai Ý đứng dậy, cúi đầu nói: "Đa tạ."

"Xong rồi?" Bà Lục rất kinh ngạc hỏi.

Ông Thích ngồi tại chỗ nhìn chằm chằm bàn cờ một hồi lâu, không nói gì.

"Ăn cơm ăn cơm, lão Thích, ăn cơm thôi." Ông Lý nói.

Ông Thích lúc này mới đứng dậy nói: "Tôi thật đúng là khinh địch."

"Là ông hạ thủ lưu tình." Lục Giai Ý nói.

Mọi người bắt đầu rửa tay ăn cơm, Lục Giai Ý xếp cuối cùng. Thích Dương đưa cho cậu một cái khăn lông: "Dùng của tớ đi."

Lục Giai Ý liền nhận lấy lau tay, Thích Dương nói: "Cậu đánh cờ lợi hại thật."

"Lúc trước nhàn rỗi thích nhất là chơi cờ." Lục Giai Ý nói, "Tớ thắng như vậy không sao chứ?"

"Không sao, có lẽ cậu đã kích thích đến tính hiếu thắng của ông nội rồi."

Đúng như dự đoán, lúc ăn cơm ông Thích toàn nói về chuyện chơi cờ, hỏi Lục Giai Ý học ở đâu, buổi chiều có thời gian hay không lại chơi với ông hai ván.

"Tôi đều nhìn ra rồi, kỳ nghệ của ông so với Tiểu Lục kém quá nhiều, còn muốn đánh?" Ông Lý nói.

"Ông thì hiểu cái gì, đây là cao thủ so chiêu, mình mới tiến bộ nhanh được."

"Lão Thích cũng rất lâu không bị đánh bại rồi." Bà Thích nói.

"Chiều nay không được," Thích Dương nói, "Chiều nay bọn cháu bận việc, phải ra ngoài."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!