Lục Giai Ý càng nghĩ càng cảm thấy Thích Dương người này nhìn như hũ nút nhưng thực ra rất chu đáo, chỉ cần hắn chịu để tâm thì sẽ trở nên rất ấm áp.
Cậu ngồi phía sau xe, túm lấy áo Thích Dương hỏi: "Xe đạp khó đi không?"
"Cậu muốn học à?"
"Có cơ hội tớ sẽ thử." Lục Giai Sy cảm thấy biết đi xe rất thuận tiện, muốn đi đâu thì đi. So với xe ngựa còn tiện lợi hơn, còn có thể rèn luyện thân thể.
Cậu bây giờ rất cần rèn luyện thân thể. Giống như mấy ngày nay trời vừa lạnh một chút liền bị ho rồi, thấy rõ thân thể không được khỏe mạnh lắm.
"Đợi trời ấm lên đi." Thích Dương nói.
Trời lạnh, ngã một cái cũng thấy đau.
Trời thật sự rất lạnh, lúc này mới là hạ tuần tháng mười, mưa một cái nói chuyện đều có thể thở ra khói. Lục Giai Ý ngồi ở phía sau, trong lòng lẩm nhẩm nội dung lát nữa sẽ kiểm tra Thích Dương.
"Thục Đạo Nan" và "Tỳ Bà Hành", tính là loại khó thuộc trong thơ cổ, cậu có chút hối hận chọn cho Thích Dương hai bài thơ khó như vậy, sợ đả kích chí tiến thủ của hắn.
Hôm nay tuy không mưa nhưng trên đường vẫn có nước đọng, thể dục buổi sáng đại khái sẽ bỏ không tập. Nhưng huấn luyện của đám Thích Dương lại không thể ngừng, có lẽ phải tập trong phòng. Trước khi Thích Dương phải đi huấn luyện, cậu kiểm tra hắn.
"Có thể thuộc bao nhiêu thì thuộc bấy nhiêu." Cậu nói với hắn.
Thích Dương có điểm không tự nhiên hỏi: "Thật sự phải học à?"
Lục Giai Ý gật đầu: "Cậu không phải đã đồng ý với tớ rồi sao."
Thích Dương liền hỏi: "Phải học cái nào?""
"Thục Đạo Nan" đi." Lục Giai Ý nói, "Tớ nhắc cậu câu đầu tiên," y hu hi, nguy hồ cao tai!""
Cậu lắc lư đầu mà đọc, Thích Dương nhìn giật giật khóe môi, thấy cậu hai mắt lấp lánh nhìn mình: "Bắt đầu đi."
Thích Dương mặt vô biểu tình, dùng giọng điệu bình thản đọc: "Thục đạo chi nan, nan vu thượng thanh thiên."
Lục Giai Ý gật đầu, ra hiệu hắn tiếp tục.
"Tàm tùng cập ngư phù, khai quốc hà mang thiên."
Lục Giai Ý lại gật đầu, tuy có cảm giác dấu chấm than đều bị đọc thành dấu chấm tròn.
Thích Dương tiếp tục đọc, rất thản nhiên, giống như đang đọc bài khóa. Lục Giai Ý dần dần liền thấy kinh ngạc, bởi vì Thích Dương rất nhanh đã đọc đến nửa đoạn sau rồi.
"…Thục đạo chi nan, nan vụ thượng thanh thiên, trắc thân tây vọng trường tư ta."
Sau khi đọc xong, Thích Dương vẫn mặt vô biểu tình nhìn cậu, một gương mặt anh tuấn soái khí như vậy, ngũ quan xuất sắc, biểu tình lại nhạt nhẽo đến không thể tưởng tượng nổi.
"Rất… tốt." Lục Giai Ý vỗ tay một cái, có chút ngạc nhiên nên vẻ vui mừng có chút miễn cưỡng: "Đọc rất lưu loát."
Đúng vậy, không chỉ là học thuộc toàn bộ mà còn thuộc đến kỹ càng, cả bài đều đọc một tốc độ, dừng cũng không dừng một giây, hệt như đọc từ trong sách ra.
Những câu nhắc nhở đã chuẩn bị từ đêm hôm qua của Lục Giai Ý, lúc này chẳng có tí tác dụng nào.
"Tỳ bà hành". Cậu nói.
Thích Dương lại đọc thuộc "Tỳ bà hành". Lần này cuối cùng không lưu loát như vừa nãy nữa, chỉ thuộc đến "Đại châu tiểu châu lạc ngọc bàn" liền dừng lại. Nói "Thuộc đến chỗ này."
Nhưng đã vượt xa dự liệu của Lục Giai Ý rồi. Cậu cảm thấy cái này không giống biểu hiện của một học tra nên có, cực kỳ nghi ngờ Thích Dương sau khi về nhà lại trộm học bài. Tuy hắn về nhà đều không cầm sách, nhưng Thích Dương có điện thoại mà, chính hắn từng nói trong điện thoại cái gì cũng tra được. Nên có lẽ là dùng điện thoại tra "Tỳ Bà Ký", vào lúc cậu không biết học thuộc rất lâu.
"Vậy đã không tệ rồi." Lục Giai Ý nói, "Nhưng cậu nếu như ít đọc tiểu thuyết một chút, tốn thêm ít thời gian học hành nhất định có thể thuộc hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!