Chủ nhật, bạn học trong lớp so với thứ bảy rõ ràng đến đông hơn, rất nhiều bạn về đều vội quay lại trước thời hạn. Sân trường cổng trường đều bắt đầu có xe ba bánh đỗ lại. Cậu đến lớp, thấy bên trong đã có phân nửa người đến rồi.
Nhất Trung chính là Nhất Trung, bầu không khí học tập thực sự không phải nói khoác, mọi người đều rất tự giác mài dũa, hy vọng tương lai một bước vượt long môn, hoàn toàn thay đổi vận mệnh của mình. Thi đại học đối với những học sinh đa phần xuất thân nông thôn như bọn họ, gần như chính là biện pháp duy nhất để thay đổi cuộc đời.
Chỉ là nhìn quanh cả một lớp, khác biệt giữa học sinh chăm ngoan và học sinh cá biệt cực kỳ rõ ràng. Trực quan nhất chính là, đám Chu Dương Liễu Từ Lâm ngồi đầu và giữa lớp hầu như đều đến, lại nhìn chỗ bọn họ ở phía sau chỉ có mình Tống Từ bò ra bàn ngủ, ngoài ra những chỗ khác đều trống không.
Chỉ là Tống Từ cũng không ngủ, nghe thấy tiếng động liền quay lại nhìn một cái, chào hỏi cậu: "Đến rồi à?"
"Cậu về sớm thế." Lục Giai Ý nói, "Sao không ở nhà thêm một hôm?"
"Mẹ tớ nói chiều nay có khi mưa càng to hơn, sợ đường khó đi. Thôn chúng tớ không thông với đường quốc lộ, vừa mưa một cái là đường xấu lắm." Tống Từ xoa nước miếng trên miệng, cũng bắt đầu học bài.
Lục Giai Ý chủ yếu là chép bài tập, nhưng cậu cũng không phải chép không, lúc chép cũng phải luyện tập nhận chữ, từng dòng từng dòng đều chép thật cẩn thận. Tống Từ làm bài tập một lúc, mệt rồi liền quay đầu nhìn, thấy cậu chép bài còn rất kinh ngạc, nói: "Cậu mà cũng chép bài á?"
Lục Giai Ý nói: "Không có thời gian làm." Cậu hỏi Tống Từ: "Cậu chép không, của Từ Lâm đấy."
Với thành tích của Từ Lâm, bài tập nhất định không có sai sót.
Từ Lâm lắc đầu, tò mò nhìn một hồi rồi xoay người tiếp tục vật vã làm bài tập vật lý của mình.
Thật sự rất khó. Chính cậu ta cũng không hiểu, rõ ràng ở trên lớp nghe rất chăm chú mà!
Từ Lâm học hành cực kỳ chuyên tâm, lúc đi vệ sinh mới biết Lục Giai Ý đến. Cậu trở về liền đi vào từ cửa sau, ngồi xuống chỗ của Thích Dương nhìn Lục Giai Ý chép bài tập.
Lục Giai Ý nói: "Bài tập ngữ văn làm xong chưa, làm xong mau đưa tớ."
"Cậu…" Từ Lâm muốn nói lại thôi, cậu thật sự muốn khuyên Lục Giai Ý đến bệnh viện kiểm tra. "Những cái này cậu đều không biết sao? Kỳ thực bài tập vật lý lần này không khó, thầy cũng ở trên lớp giảng qua dạng tương tự rồi."
Lục Giai Ý nghiêng đầu nhìn y cười: "Chép nhanh hơn."
Bên ngoài mưa hình như càng to hơn, cậu nhìn ra ngoài một cái, Từ Lâm tưởng cậu lạnh liền đem cửa sau đóng lại, mình thì trở về chỗ tiếp tục học bài.
Chu Dương Liễu đang làm đề, nghiêng đầu hỏi y: "Cậu rất muốn Lục Giai Ý mau chóng trở lại ngồi chung bàn sao?"
Từ Lâm đỏ bừng mặt, ngượng ngùng nói: "Không có."
Chu Dương Liễu khẽ hừ một tiếng, cầm bút ở trên bàn vẽ một đường tuyến 38*.
(giới tuyến quân sự phân cách nam hàn và bắc hàn)
Tuyến 38, sau khi lên cấp ba Từ Lâm đã rất lâu không thấy rồi, là Chu Dương Liễu lúc chiều nay vẽ ra. Y cảm thấy rất xấu hổ, sợ các bạn xung quanh nhìn thấy nên có thể che thì đều tận lực dùng sách mà che đi.
Bây giờ đến cả nam nữ ngồi cùng bàn cũng không có ai vẽ tuyến 38 nữa rồi!
Từ Lâm nhìn Chu Dương Liễu một cái, có lẽ bởi vì trời lạnh cậu ta mặc rất kín đáo, áo cổ đứng còn kéo khóa lên tận trên cùng.
Từ Lâm tháo kính, xoa xoa mắt lại đeo lên tiếp tục đọc sách của mình.
Cậu quả thực càng thích Lục Giai Ý hơn một chút. Lục Giai Ý ôn hòa, trước đây hay giả bộ nhưng bây giờ thành thật hơn nhiều rồi nên cậu càng quý mến hơn. Chu Dương Liễu thì tính cách thích đâm chọc, không thích hợp ở chung, cậu lần trước cho cậu ta mượn quần áo cũng không thấy Chu Dương Liễu cảm ơn, đối với cậu vẫn như trước.
Khoảng mười một giờ, Lục Giai Ý đem tất cả bài tập thầy cô giao đều chép xong rồi. Sau khi chép xong cậu ra ngoài duỗi lưng một cái. Bên ngoài tràn ngập hơi nước, rất lạnh.
Cậu ở bên ngoài đứng một lúc, mở cửa sổ thò đầu vào nhìn đồng hồ trong phòng học, đã mười một giờ mười chín rồi.
Sau đó cậu liền thấy Thích Dương cầm ô đi tới.
Lục Giai Ý lập tức vẫy tay, thấy đằng sau hắn còn có một người nữa, là Giang Triều.
Giang Triều là nằng nặc đòi theo đuôi. Hắn ở quán net đánh điện tử với Thích Dương, lúc đang đánh đến cao trào, Thích Dương vậy mà lại thoát ra, nói phải đi rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!