Chương 31: Hơi ngọt

Hôm nay vận khí của Thích Dương rất tốt, ở đó không bao lâu lại câu được rất nhiều cá. Cầm về đến nhà rồi kết quả bà Thích lại bắt hắn cho Lục Giai Ý hai con.

"Bà thấy thằng bé kia thích ăn cá, lần trước bà hấp cá thấy nó ăn rất ngon miệng."

Thích Dương liền đến Lục gia đưa cá, kết quả cậu không ở nhà. Lâm Tú Anh nói: "Chắc nó vẫn đang ở trường."

Hắn lúc này mới đạp xe đến trường, từ xa đã thấy cậu ngồi xổm trước sạp sách.

Lục Giai Ý đọc chăm chú như thế hắn liền không gọi. Chỉ là lúc cậu ngồi xổm áo bị kéo lên trên làm lộ ra một đoạn eo, cũng không biết cậu có lạnh không.

Sự thật chứng minh, quả đúng là lạnh. Bởi vì lúc tay Lục Giai Ý chạm vào eo hắn, hắn cảm thấy tay cậu rất lạnh.

Vì vậy hắn đạp rất nhanh, dùng thời gian ngắn nhất đưa Lục Giai Ý về nhà.

Sau khi Lục Giai Ý về mới biết Thích Dương cho mình cá. Lâm Tú Anh có ấn tượng cực kỳ tốt đối với Thích Dương, nói: "Nhìn lạnh lùng nhưng lại rất tốt bụng."

"Cậu ấy chính là không thích nói chuyện." Lục Giai Ý nói, "Kỳ thực tính cách rất tốt. Ngoài lạnh trong nóng."

Lục Giai Ý lại đem bài học được chiều nay ôn lại một lần. Cậu lôi hòm sách ra, quyết định đem toàn bộ sách ngữ văn tiểu học đọc một lần, với tốc độ của cậu, chăm chỉ đọc vài ngày là có thể xong.

Lúc tìm sách cậu còn phát hiện vài cuốn băng.

Huyện nhỏ không thể bằng thành phố lớn, tiếng anh đều là lên lớp một mới bắt đầu học. Lúc cậu tìm thấy cuốn băng tiếng anh lớp một, từ bài một đều có đủ, đằng trước còn dạy một số tiếng anh cơ bản.

Lâm Tú Anh đối với chuyện học hành của Lục Giai Ý vẫn luôn chiều chuộng. Lúc trước y* đua đòi, người khác có y cũng phải có, cho nên trong nhà rất nhiều băng đĩa, máy ghi âm có một cái, đài cát xét cũng có một cái, từng cái từng cái chất cao. Nhưng cậu không biết dùng. Cậu định sẽ mang đi, ngày mai đến hỏi Thích Dương.

(vì đang nhắc đến Lục Giai Ý kia chứ không phải Lục Giai Ý do Phương Thanh Diệm xuyên vào nên mình đặt là y để phân biệt)

"Không dễ mới có hai ngày nghỉ, con cũng nghỉ ngơi đi, lại đây xem ti vi." Lâm Tú Anh ở phòng khách hô.

Lục Giai Ý liền đi ra phòng khách,"phấn đấu" đã phát xong rồi, Lâm Tú Anh đang xem một bộ phim khác, hình như là chủ đề quân đội.

Quân nhân bây giờ đều mặc quân trang màu xanh, cậu cứ nhìn đến quân trang là lại cảm thấy mới mẻ, nhưng cậu cảm thấy nam chính bên trong hơi xấu, trông ngu ngu.

"Sau sự cố này khẳng định có biến", Lâm Tú Anh nói với cậu, "Nói không chừng cuối cùng thành binh vương*, mẹ đã xem đoạn cắt rồi."

(là một chức danh trong quân đội)

Lục Giai Ý còn chưa quen logic của phim truyền hình, xem xong một tập cũng không hiểu lắm. Ngược lại là cảnh cuối, cha nam chính chạy theo xe lửa hô "phải sống thật tốt đấy!", làm mũi cậu cay cay, cảm thấy rất cảm động.

Cậu liền nhớ kỹ tên nam diễn viên, gọi là Hứa Tam Đa.

Ngày mai phải đi Lục Gia Thôn, cậu không nói với Lâm Tú Anh bởi vì không biết bà có đồng ý hay không. Cậu định tự mình lén đến thăm, còn đem theo một ít tiền tiết kiệm trong ngăn kéo.

Cậu vô cùng khắc sâu đạo hiếu, theo đó, bất kể trưởng bối làm cái gì con cháu cũng phải hiếu thuận, huống chi cậu cảm thấy giữa bà Lục và Lâm Tú Anh cũng không giống kiểu quan hệ mẹ chồng bức hiếp con dâu. Cậu đi một chuyến tìm hiểu rõ ràng, cũng thuận tiện nhìn xem cuộc sống của bà nội thế nào.

Một bà cụ một thân một mình ở dưới quê, chắc ngày tháng trôi qua cũng chẳng tốt được chỗ nào.

Nhắc đến, những điều này chính là mẹ nuôi Phùng thị dạy cậu. Phùng thị là khuê thư khuê các nhưng cũng không biết được mấy chữ, từ trẻ đã thủ tiết, phần lớn sinh hoạt là chăm sóc bố mẹ chồng và chăm sóc con nuôi. Về sau hai ông bà Phương gia theo đại bá đi ra ngoài, Phùng thị mỗi dịp lễ tết đều sai người đi tặng quà. Nhưng bố mẹ chồng đối với bà không tốt, cảm thấy bà mệnh cứng, khắc chết con trai mình.

Phùng thị mỗi lần nghe thấy những lời nhàn ngôn toái ngữ này đều không phân bua, bà là người phụ nữ đức hạnh truyền thống, khổ sở gì cũng cố nuốt xuống. Kiểu phụ nữ như bà cũng là hình mẫu được ca tụng thời đó. Cậu mưa dầm thấm đất, cũng cảm thấy một người phụ nữ tốt thì phải như vậy. Cho nên lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Tú Anh như thế cậu mới biết, phụ nữ cũng đanh đá chua ngoa, có thể cãi lộn với mẹ chồng, cũng có thể mắt đi mày lại với đàn ông.

Cũng có thể không phải do thời đại biến hóa mà là cậu lúc trước sống trong một tầng lớp, bây giờ lại ở một tầng lớp khác, lần đầu tiên thấy khó khăn của dân nghèo, ngón tay chạm đến nước xuân*.

(trái ngược với câu "mười ngón tay không dính nước xuân", ý là bây giờ nghèo thì phải làm những việc như giặt đồ, lau dọn, nấu nướng…)

Buổi tối lúc đi ngủ cậu nghĩ tới chuyến đi lần này, trừ thăm bà Lục còn phải tìm hiểu rõ ràng ân oán giữa mẹ chồng nàng dâu hai người nữa. Xem xem đến cùng là vấn đề của ai. Cậu cũng nghĩ rồi, nếu như hai người bọn họ chỉ có thể chọn một, cậu sẽ chọn ai. Nghĩ đến nghĩ đi, cậu cảm thấy vẫn nên chọn Lâm Tú Anh, không vì gì khác, bà sinh ra cậu nuôi dưỡng cậu, cậu không thể làm bà đau lòng.

Ngày hôm sau sáng sớm Lục Giai Ý tỉnh dậy, giúp Lâm Tú Anh xay đậu, đi ra ngoài mới phát hiện trời mưa rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!