Thích Dương đã một tuần không đánh nhau đang ngứa tay đây. Hắn thấy mấy người vây lại liền đem ô cụp vào.
Đám đàn em này của Xuyên ca phần lớn đều đã nếm qua bản lĩnh của Thích Dương. Điểm đáng sợ của hắn không phải là nắm đấm.
Ẩu đả đánh lộn, thằng thành thật sợ thằng tàn nhẫn, thằng tàn nhẫn sợ thằng liều mạng.
Thích Dương chính là kiểu đánh nhau liều mạng, chính mình cũng có thể xuống tay. Không giống bọn họ, ít nhiều cũng có chút miệng hùm gan sứa. Sợ thực sự xảy ra chuyện thì phải đi tù. Bọn họ đến cùng cũng không phải xã hội đen, trong lòng biết sợ, đánh nhau dễ chịu thua thiệt.
Chỉ là lần này trong lòng mọi người đều nắm chắc. Bọn họ lần này có tám người, trong tay cầm vũ khí, cùng nhau vây công. Thích Dương có ba đầu sáu tay cũng không đánh lại được.
"Em giai", Xuyên ca cố gắng ra vẻ đại ca hắc đạo, mặt vênh lên: "Đã lâu không gặp."
"Xem ra lần trước đánh nhẹ quá", Thích Dương nói, "Chịu đòn tốt hơn tao nghĩ."
Nhìn ra sau Xuyên ca có kẻ đem một người giẫm trên đất, là Lục Giai Ý.
Thích Dương nhìn cậu, mắt híp lại.
"Tao ấy à, cũng không phải người thích dùng bạo lực giải quyết vấn đề." Xuyên ca nói, "Mày hôm nay trước mặt các anh em của tao, phải…"
Gã mới nói nửa câu liền thấy Thích Dương nắm chặt ô trong tay quật mạnh vào đầu mình. Gã theo bản năng đỡ lấy cái ô, kết quả ô bật mở, lực đạo cực kỳ mạnh, khung ô cũng gãy tung đập lên người.
Chu Dương Liễu chạy được mấy chục mét thì chân mỏi nhừ, mệt muốn chết. Có bạn học giơ ô chạy đến đỡ cậu ta: "Cậu không sao chứ?"
"Đi báo bảo vệ, có người ở đầu đường Hương Sơn đánh học sinh trường mình!"
Bảo vệ trường họ đã hơn 50 tuổi, bình thường vẫn canh cổng, nghe nói bên ngoài có người đánh nhau cũng không để ý. Loại chuyện này không có gì lạ, mấy năm nay học sinh hút thuốc đánh nhau thấy quá nhiều rồi.
"Bọn họ là người ngoài trường, còn có vũ khí nữa."
Bảo vệ lúc này mới để tâm, chạy ra nhìn liền thấy một đám người đánh đấm túi bụi, trong tay còn cầm gậy gộc.
Trận này sợ là xảy ra chuyện.
Y lập tức chạy tới, thở hổn hển đỡ cái mũ lệch: "Làm gì đấy làm gì đấy!"
Đám người đang đánh hăng không ai thèm để ý đến y. Bác bảo vệ vội móc điện thoại ra cảnh cáo: "Tao báo cảnh sát rồi!"
Xuyên ca đánh đỏ cả mắt, mặt hồng rực bị khung ô cào rách. Thích Dương cũng chẳng khá hơn. Hắn như biến thành ma quỷ, bị đánh càng đau thì càng điên cuồng. Trong tay cầm một cây gậy vụt tới tấp về phía tóc vàng trước mặt. Tóc vàng dùng gậy cản lại, "Bang" một tiếng, hai cây gậy trong nháy mắt gãy đôi. Tay tóc vàng cũng bị đập chảy máu, gậy rơi ra đất. Y lập tức lùi ra sau một bước, lại có một đàn em nhảy lên, vung gậy ra.
Thích Dương nhoáng cái né khỏi, trong tay cầm nửa cây gậy thuận thế ném vào mặt người đó. Tên này rên lên một tiếng, gậy trong tay bị Thích Dương cướp mất. Chỉ thấy toàn thân hẫng một cái, kẻ cầm gậy bị túm lấy sau đó bụng ăn một đòn nặng nề, người bị đánh bay, gậy cũng rơi vào tay Thích Dương. Thích Dương hai tay nắm lấy, mắt đỏ rực xoay người, kẻ định đánh lén hắn bị dọa lùi lại một bước. Xuyên ca hét to: "Đánh chết nó cho tao!"
Đúng lúc này bên cạnh bỗng xuất hiện một kẻ cao kều, một cú song phi đem đàn em đứng cạnh Xuyên ca đá bay. Là Giang Triều.
"Đệt mợ. mày một người mà cân lắm thế!" Y nói với Thích Dương.
Cả đám bọn họ bao vây một mình Thích Dương còn có phần thắng, tăng thêm Giang Triều loại bự con thế kia liền không đủ sức. Hai người đều rất cao, phản ứng nhanh nhạy. Tốc độ và phản ứng được huấn luyện từ chơi bóng rổ ra đem đi đánh người.
Bảo vệ nhìn mà kinh hồn táng đảm. Trị an ở huyện nhỏ bọn họ vẫn rất tốt, lúc này chỉ sợ đồn công an gần đây không có mấy người trực, cũng không biết khi nào mới tới. Y đang lo thì thấy cổng trường chạy ra một đám nam sinh, trong tay đều cầm này nọ.
"Đại ca, chúng nó lại thêm người!"
Xuyên ca quay đầu nhìn thoáng qua, lại nhìn Thích Dương, một cỗ lệ khí đứng trong mưa, không có vẻ gì là sắp ngã xuống. Gã hung tợn rống lên: "Mày đợi đấy!"
Một đám người nhấc chân chạy, Xuyên ca bỗng nhìn thấy Lục Giai Ý ở trên đất đang muốn bò dậy. Y máu xông lên đầu hai mắt đỏ lừ, gậy trong tay hung hăng nện lên đầu Lục Giai Ý. Cậu lập tức bị đánh gục xuống.
"Đệt con bà mày!" Giang Triều lập tức đạp một cái nhưng không trúng. Y đuổi theo một đoạn mới dừng lại. Quay đầu nhìn, Thích Dương đã đỡ Lục Giai Ý lên.
Lục Giai Ý bị mưa xối không mở nổi mắt, đầu đau nhức. La Khôn giơ ô chạy tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!