Chương 23: Tiễn người lại bị người tiễn

Thích Dương vẫn là không mặn không nhạt, Lục Giai Ý đã có chút kích động.

Người mời không phải ai khác, là Thích Dương đó.

Buổi trưa hôm nay mới bắt đầu có mưa, rất nhiều học sinh ngoại trú không mang ô. Học sinh nội trú liền đem ô của mình cho mượn. Lục Giai Ý mượn của Từ Lâm, lúc tan học cậu hỏi Thích Dương có muốn về cùng không. Thích Dương nói: "Tôi đi xe."

Hắn đi xe đạp leo núi, lại không có cách nào chở người. Không nói cũng biết là không thể cùng cậu đi chung.

"Cậu đừng đi xe nữa, cùng đi bộ đi." Lục Giai Ý nói.

Cậu nghĩ, Thích Dương cũng đã mời cậu đến nhà làm khách, hai người bọn họ còn xa lạ cái gì chứ.

Kết quả Thích Dương nói: "Không cần."

Nói xong người liền đi vào trong mưa rồi. Lục Giai Ý vội vàng bung ô đuổi theo. Đuổi đến bên dưới mái che của quầy căng tin thấy Thích Dương dắt xe đi ra.

Mưa to, sân trường vừa tan học rất hỗn loạn, khắp nơi đều là tiếng nhao nhao ồn ào. Nhưng quầy ăn vặt còn cách cổng trường một đoạn, thưa thớt không có mấy người, chỉ có mình Lục Giai Ý giơ ô, một vai khoác cặp âm thầm đứng trong mưa.

Thích Dương liền đẩy xe đi tới.

Lục Giai Ý vốn định cứ thế đi về. Cậu chỉ là cảm thấy Thích Dương rất tốt, muốn làm bạn của hắn, nhưng cũng không hề muốn mặt nóng dán mông lạnh. Cậu cũng có tự tôn của cậu chứ.

Nhìn thấy Thích Dương đi sang cậu rất vui mừng, đổi tay cầm ô theo sát hắn. Chiều cao của Thích Dương sắp đến mét chín, cậu phải giơ hơi cao hơn bình thường một chút, hai người cùng hòa vào đám người hướng ra cổng.

Mưa rất to, trên đất đều có bọt nước bắn lên, Diệp Phỉ Nhiên đứng dưới hành lang dãy phòng học, siết chặt ô trong tay.

"Hình như quan hệ của hai người bọn họ cực kỳ tốt nhỉ." Bạn thân nói khẽ.

Đại khái là trời mưa, nữ sinh tâm lý nhạy cảm, gặp kiểu thời tiết này rất dễ cảm thấy buồn tủi. Cái mũi Diệp Phỉ Nhiên có chút cay cay.

Vừa tan học cô đã vội vàng chạy xuống, định đưa ô cho Thích Dương.

Giang Triều đi ra muộn, y với Tống Từ chen ở chỗ ngồi xem phim. Lúc tan học chỉ còn lại mấy người, xem xong y mới đi ra. Tống Từ đưa ô của mình cho y. Giang Triều vừa đi ra liền ở hành lang nhìn thấy Chu Dương Liễu, lưng đeo cặp sách, đang ngẩng đầu nhìn hạt mưa từ trên trời rơi xuống.

"Ố, chưa về à?" Giang Triều hô lên.

Chu Dương Liễu quay đầu nhìn y một cái, không thèm để ý.

Giang Triều cười hì hì đem ô bước qua, lấy đầu ô đâm vào mông Chu Dương Liễu. Cậu ta đứng không vững bị y đâm lảo đảo lập tức nổi cáu trợn mắt lên: "Giang Triều cậu làm cái gì đấy?"

"Không mượn được ô chứ gì? Cùng về không, tớ cho đi nhờ."

Chu Dương Liễu bực bội nói: "Không cần."

Giang Triều cười hơ hớ mở ô, tay cắm túi quần ngênh ngang bước vào trong mưa rời đi.

Thực ra Chu Dương Liễu có chút không vui.

Cậu ta giận Lục Giai Ý và Từ Lâm.

Chu Dương Liễu vốn định mượn ô của Từ Lâm. Từ Lâm là bạn cùng bàn cậu ta. Mọi người đều là tìm bạn cùng bàn mượn đầu tiên. Từ Lâm tốt tính, cậu cho là y sẽ chủ động đem ô cho mình mượn, nhưng lúc tan học cậu ta ngồi tại chỗ ngơ ngẩn một lúc cũng không thấy Từ Lâm mở miệng. Cậu ta đành phải hỏi: "Cậu có thể cho tớ mượn ô được không?"

Kết quả Từ Lâm nói với cậu ta: "Lúc ra chơi tớ đã cho Lục Giai Ý mượn rồi."

Khiến Chu Dương Liễu cáu điên. Cho người khác mượn còn đỡ, nhưng hết lần này đến lần khác lại là Lục Giai Ý.

Lục Giai Ý này đã thi được hạng bét ngồi xuống cuối lớp rồi còn chiếm cả bạn cùng bàn của cậu ta. Đó là bạn cùng bàn của Chu Dương Liễu ta mà. Tức chết mất!

Từ Lâm còn rất ngại ngùng, len lén nhìn theo Chu Dương Liễu đứng dậy thu dọn sách vở, trong lòng hơi run, Chu Dương Liễu vốn rất ngạo kiều, khó ở chung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!