Loại chuyện cãi lộn này, thường thường đôi bên đều có hại mà vô ích, bởi vì cãi lộn tự nhiên là bực tức, nhất là giữa người thân với nhau. Tâm tình và mặt mũi, hai bên đều bị tổn thương. Cơ hồ không có người thắng. Cậu từ trước đến nay chưa từng cãi nhau với người khác, phần lớn đều là giảng đạo lý. Người giảng đạo lý không thông tự nhiên cũng không cần để ý tới.
Chỉ là cậu còn chưa rõ ràng chân tướng bên trong, không biết bản thân có thể tháo gỡ khúc mắc này hay không.
Phòng cậu đã lắp điều hòa. Lúc 9 giờ hơn Lâm Tú Anh đi vào, đại khái đã chỉnh đốn xong tâm tình, cười nói: "Con vẫn chưa bật thử điều hòa à?"
Lục Giai Ý liền đứng dậy. Lâm Tú Anh cầm điều khiển, dạy cậu.
"Cái này cụ thể thao tác thế nào, mẹ vẫn chưa hiểu rõ. Sách hướng dẫn ở đây, con xem kỹ đi. Bây giờ thời tiết vẫn chưa cần dùng, nhưng mà lại lạnh thêm một chút thì có thể dùng rồi. Cái này có thể làm mát cũng có thể sưởi ấm, con mùa đông đọc sách cũng không sợ lạnh tay nữa."
Lục Giai Ý cũng là lần đầu tiên nhìn thấy điều hòa, cảm thấy rất kỳ quái.
"Lắp ở chỗ con vậy phòng mẹ thì sao?"
"Mẹ không sợ lạnh cũng chẳng sợ nóng, thể chất không giống con nha. Con từ nhỏ vừa sợ lạnh vừa sợ nóng mà." Lâm Tú Anh nói liền hướng về điều hòa thử gió lạnh gió ấm, "Con xem, có phải là dùng rất thích không?"
Lục Giai Ý gật gật đầu. Lâm Tú Anh lại kéo cậu ra xem tủ lạnh của nhà họ.
Tủ lạnh đã bắt đầu dùng rồi nhưng mà mẹ con đều không biết con sô bên trên là số lớn hay số nhỏ lạnh hơn. Cầm sách hướng dẫn xem nửa ngày cũng không nhìn ra.
"Con chính là học sinh cấp ba mà, cái này mà xem không hiểu?" Lâm Tú Anh cười hỏi.
"Bọn con không học cái này mà…" L: ục Giai Ý ngượng ngùng.
Loại cảm giác người ngoài cuộc vừa không còn, cậu lại cảm thấy bắt đầu dung nhập vào bên trong Lục Giai Ý. Cậu còn kể cho Lâm Tú Anh ngày hôm nay đi hội chùa nghe "Tỳ Bà Ký", hát cực kỳ hay.
"Con nếu như thích nghe thì ngày mai lại đi. Mẹ cho thêm ít tiền tiêu vặt, mua nhiều đồ ngon. Con gần đây gầy đi nhiều thế, thân thể suy nhược, phải ăn nhiều một chút mới bổ khí huyết, người mới có tinh thần."
Lâm Tú Anh cho cậu tiền thật ra rất hào phóng, hẳn hai mươi khối.
"Mẹ," Lục Giai Ý lấy ghế ra ấn Lâm Tú Anh ngồi xuống, cậu có chút câu nệ, cứng nhắc ngồi xuống đối diện, nói: "Chúng ta nói chuyện một chút đi."
Lâm Tú Anh đại khái biết cậu muốn nói cái gì, có chút kháng cự bảo: "Nói cái gì mà nói."
Lục Giai Ý bắt lấy tay bà.
Cậu có chút ngượng ngùng, trừ lúc còn bé, cậu chưa từng cầm tay mẹ.
Không giống tay Phùng Thị, tay Lâm Tú Anh rất thô ráp, bởi quanh năm xay đậu hũ mà thành. Nhưng rất ấm. Bất kể thế nào, bất kể quá khứ hay hiện tại, cậu đều cảm thấy phụ nữ thủ tiết không dễ dàng, làm mẹ lại càng vĩ đại.
"Những chuyện này con thật sự là quản không được, đều là chuyện của người lớn," Lâm Tú Anh nói, "Con trước đây đều không quản, bây giờ cũng đừng xen vào. Con làm thế lòng mẹ càng khó chịu."
Thật lúng túng.
"Không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng sao? Mỗi lần đều cãi vã, mẹ không vui, cuối cùng tiền cũng đưa không ít."
"Mẹ chính là muốn bà ấy biết, tiền của mẹ, không phải dễ lấy như thế! Đáng đời!" Lâm Tú Anh nói đến lại tức giận, "Con có biết bà ấy, con trai chết đi liền trách mẹ, trách mẹ lúc đầu xúi cha con đi phía nam làm công. Nhưng mẹ muốn cha con chết sao? Bồi có tí tiền, lẽ nào không phải là lúc đó hai nhà chia sao? Mẹ còn mang theo con nhỏ, mẹ chiếm phần hơn thì đã sao? Ngày ngày đều muốn đòi lại tí tiền đấy.
Mẹ thấy bà ấy muốn nhiều tiền thế làm cái gì, mang vào quan tài thì có!"
Bà đại khái cũng nhận ra mình nói nặng lời, liền trầm mặc một hồi: "Ai da, đã nói là đừng bàn chuyện này mà, nhắc đến làm mẹ bực mình!"
Lục Giai Ý cũng không biết nói gì, chỉ nói: "Mẹ, con sau này nhất định thi vào đại học, cho mẹ được hưởng phúc. Sau này mẹ lại gặp phải chuyện như vậy, hãy nghĩ là sau này đợi con có tiền đồ rồi tất cả sẽ tốt, nhất định sẽ ngày càng tốt hơn, Nghĩ đến tương lai hạnh phúc như vậy, có phải là những chuyện phiền lòng đó đều có thể nhẫn nhịn không?"
Lâm Tú Anh mắt đỏ lên cười nói: "Mẹ biết con không chịu thu kém. Nhưng học hành là chuyện học hành, bình thường cũng nên chú ý nghỉ ngơi. Thật không dễ dàng mới dưỡng tốt thân thể, phải chú ý một chút. Ngày mai ra ngoài chơi thật thoải mái vào."
Sau khi Lâm Tú Anh đi ra rồi, Lục Giai Ý mở ngăn kéo đem tiền tiêu vặt của mình ra đếm. Hơn 140 khối, là tất cả gia sản của cậu.
Cậu từ nhỏ may mắn, chưa từng vì kiếm tiền mà phải lo lắng. Bây giờ mới bắt đầu có cái gọi là cảm giác trăm sự buồn phiền vì nghèo túng. Nghĩ rằng nếu nhà bọn họ giàu có, mẹ chồng nàng dâu cũng chẳng đến nỗi vì tiền bạc mà náo loạn khó coi như thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!