Chương 8: (Vô Đề)

Căn phòng trở nên yên lặng, chỉ có tiếng kim giây chuyển động tích tắc vang lên.

Sau khi ăn đến no bụng, An Kì lấy khăn giấy lau miệng mình.

Chất đầy trong thùng rác là hạt vải, hạt xoài lẫn lộn với giấy nháp đã vứt đi. Dĩa trái cây trên bàn nhanh chóng hết sạch, giống như chưa từng tồn tại, như đã bị cuồng phong càn quét.

Một tay chống cằm, tay còn lại xoay bút, Hạ Lâm Hi nghĩ ngợi một lát, bỗng dưng hỏi: "Có phải Phương Cường làm ở nhà máy Hòa Bình đấy không?"

Rạng sáng hôm nay, cha của Hạ Lâm Hi say mèm nên được người trong nhà máy đưa về, nếu cô nhớ không nhầm thì người vác cha cô về đây tên là Phương Cường.

Phương Cường cao khoảng một mét bảy, tóc rối tung, quần áo rách rưới, nghiện thuốc lá, gương mặt bóng loáng.

Hạ Lâm Hi không tài nào nghĩ được người như vậy có liên hệ gì đối với " anh trai vô cùng lợi hại" mà em gái mình nói.

Nhưng cô vừa dứt lời, An Kì liền trả lời: "Đúng vậy, sao chị biết ạ?"

Cô bé tựa người vào chiếc ghế bọc nệm mềm mại, thì thầm bí mật của mình: "Em đi tham quan nhà máy của họ rồi, sản xuất rất nhiều đồ uống, còn có chân giò hun khói với mì ăn liền…"

"Chị biết, ba chị làm ở đấy." Hạ Lâm Hi nói.

Hơn nữa còn từ rất lâu rồi.

Khi đó ngành chế biến thực phẩm trong mắt nhiều người là công việc rất tốt. Cha của Hạ Lâm Hi không cần phải cực lực kiếm sống, công việc ổn định, ngày nghỉ nhàn hạ, cả gia đình thường cùng nhau đi chơi.

Họ có một căn nhà trệt ở vùng ngoại ô, lúc ấy chưa có hệ thống cung cấp nước, cứ bảy tám tháng hệ thống điện lại hư một lần.

Bấy giờ Hạ Lâm Hi mới chỉ lớp một, trường học xa nhà, mỗi ngày cha cô lái chiếc xe máy hai chỗ ngồi, sớm chiều đưa con gái đến trường.

Căn nhà ấy còn có sân, bọn họ còn nuôi một chú chó nhỏ, là loại chó săn, giữ nhà rất có tài.

Mỗi chiều chạng vạng đi học về, chú chó nhỏ sẽ phe phẩy đuôi mừng rỡ, cha sẽ bồng cô từ xe máy xuống, sau đó dựng xe ở sát tường, mẹ cô hối thúc bọn họ mau vào ăn cơm từ nhà bếp… Còn rất nhiều chi tiết nữa, cô không nhớ rõ.

Sau đấy công việc của mẹ cô dần dần trở nên dồn dập, không còn thời gian nấu cơm cho gia đình, chẳng biết từ lúc nào cha cô đã học cách xuống bếp.

Nhưng đôi khi ông cũng chẳng muốn nấu cơm, tất nhiên cũng chẳng có tiền để ăn ngoài tiệm, vậy nên cứ một hai lần trong năm mang theo mì ăn liền và chân giò hun khói về từ nhà máy.

Hạ Lâm Hi ngoan ngoãn ngồi bên bàn ăn, nhúng chân giò hun khói vào nước mì, chờ đợi một lúc, cảm giác lúc ấy như đợi chờ điều gì đó diệu kì lắm.

Lúc ấy cô còn quá bé, chẳng biết gì nhiều nên cảm thấy mì ăn liền là phát minh vĩ đại nhất thế giới, đấy là một loại mỹ thực đã được hong khô, nhưng nước sôi và gói gia vị có thể ban cho nó một sinh mạng. Nấu cơm cần đến hơn nửa tiếng, nhưng mì ăn liền chỉ đợi năm phút mà thôi.

Năm phút, chớp mắt sẽ qua mau.

Sau đó họ chuyển nhà, chú chó nhỏ đã tặng người khác, đến sống ở trung tâm thành phố này, giá cả nhà đất cứ vậy tăng lên từng năm.

Theo lý thuyết, giá càng tăng càng tốt nhưng nhà máy sản xuất thực phẩm Hòa Bình kia, bởi vì định mức mặt hàng trên thị trường càng ngày càng ít, ít nhiều nó cũng bắt đầu suy thoái rồi.

Thế nhưng lạc đà gầy còn tốt hơn ngựa, sắp tới nhà máy sẽ giảm biên chế, nhắm vào những người còn non nớt, Phương Cường chính là một trong số đó.

Hạ Lâm Hi hỏi: "Phương Cường là người nhuộm tóc? Bấm cả một dãy khuyên, nghiện thuốc lá nặng đúng không?"

Em cô nghe xong, lập tức trả lời: "Chị biết anh ấy ạ?"

Hạ Lâm Hi thầm nghĩ, cô không biết nhưng cha cô lại biết.

Có lẽ bởi vì thu nhập của vợ rất cao nên cha cô ít khi nói chuyện công việc với người trong nhà, mỗi khi có ai hỏi đến, ông đều trả lời đơn giản là công tác trong ngành thực phẩm để qua chuyện.

Nếu vậy làm sao Phương Cường quen biết em gái cô, còn thường xuyên rủ con bé đi chơi? Một người đàn ông nhìn thế nào cũng không đàng hoàng, đi chung với một cô gái chỉ mới vào cấp ba, rất khó để người ta nghĩ đó là một mối quan hệ đứng đắn.

Hạ Lâm Hi tháo dây buộc tóc của mình ra, sau đó cột bỗng lại thành đuôi ngựa lần nữa rồi hỏi: "Vì quen biết anh ta nên em mới chán học à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!