Chương 49: (Vô Đề)

Bỏ qua Toán học đi em, mình nghiên cứu Sinh học nhé.

Lời nói của Tưởng Chính Hàn tưởng chừng như rất đứng đắn, nhưng động tác của anh đã bắt đầu ngang ngược.

Lúc ban đầu, Hạ Lâm Hi còn chống chế lại, nhưng cô cũng có sự hiếu kì của riêng mình. Bọn họ lăn lộn trên giường một lúc lâu, phỏng theo cuốn sách giáo khoa Sinh thời còn trung học, sờ soạng lung tung vùng xương bả vai, xương đòn, bắp tay, rồi đến cả xương sườn… Hạ Lâm Hi cảm thấy có vẻ như cô đã học được rất nhiều.

Trong quá trình hai người họ nghiên cứu Sinh học, dường như Tưởng Chính Hàn vẫn giữ được sự nhẫn nại thường ngày. Anh kéo cô vào trong lòng, bàn tay men dọc theo xương quai xanh khiến hơi thở Hạ Lâm Hi trở nên dồn dập, vậy mà Tưởng Chính Hàn còn thủ thỉ bên tai cô: "Còn đây là cơ bụng, phần trên khá rộng nhưng dưới lại hẹp đi, nó bảo vệ gan của em."

Hạ Lâm Hi thì thầm: "Lúc còn học cấp ba, anh giỏi Sinh vậy sao?"

Tưởng Chính Hàn trả lời vô cùng thành thật: "Không giỏi." Anh hôn lên má cô, sau đó giải thích: "Tháng trước còn rảnh, anh nghiên cứu cấu tạo của con người."

Hạ Lâm Hi không cam tâm để mình thua kém, vậy nên tiếp lời anh: "Đợi lúc nào đó em rảnh, em cũng sẽ nghiên cứu." Nói xong, cô đột ngột im lặng rồi vùi nửa gương mặt vào gối.

Tưởng Chính Hàn nhỏ giọng hỏi: "Em sao thế?"

Bàn tay Hạ Lâm Hi di chuyển ra sau lưng nhưng không thể làm xong chuyện. Cô thầm nghĩ, nếu có kẽ hở thì tốt rồi, cô có thể xử lý nhanh hơn, trong lúc miên man suy nghĩ, Hạ Lâm Hi buộc miệng: "Chốt khóa áo lót của em bung ra."

Tưởng Chính Hàn chạm vào phần sau lưng cô, nhanh chóng tìm ra mấu khóa của nội y, anh không nhịn được cười, sau đó càng ôm cô chặt hơn: "Không sao cả, để anh giúp em cài lại."

Hạ Lâm Hi lập tức nói: "Để em tự làm, anh bỏ em ra đi, em vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại."

Cô còn chưa nói xong, Tưởng Chính Hàn đã kéo khóa váy ra.

Trong căn phòng chỉ có duy nhất hai người. Cửa phòng bị khóa trái, cửa sổ lại kín bưng, ánh mặt trời không thấy đâu, âm thanh bên ngoài cũng chẳng nghe được. Hạ Lâm Hi cảm thấy vô cùng lo lắng, cô vẫn nằm trong lòng anh, không dám nhúc nhích gì, còn ngoan ngoãn hơn so với mọi khi.

Đầu ngón tay chạm vào tấm lưng khiến tim cô đập nhanh hơn, hơi thở cũng như ngừng lại. Có lẽ vì đầu óc đã trở nên trống rỗng nên không rõ váy đã được kéo lại từ lúc nào.

Theo những lời được dạy từ nhỏ, Hạ Lâm Hi lí nhí nói cảm ơn anh.

Tưởng Chính Hàn cười nhẹ, vô cùng phối hợp: "Không cần khách sáo, điều anh nên làm mà."

Một câu "Không cần khách sáo" ấy, rõ ràng cũng giống như bao câu đối đáp bình thường nhưng gương mặt Hạ Lâm Hi vẫn đỏ ửng. Cô nhỏm dậy trên giường, ngẫm lại lớp Sinh học ban nãy cùng với hệ quả là chốt khóa nội y, vội vội vàng vàng cuộn chăn lại, cô cảm thấy mình hoàn toàn đánh mất vẻ đoan trang và rụt rè đâu rồi.

Đúng vào lúc này, ngoài phòng có tiếng gõ cửa.

Cách một lớp gỗ dày, giọng của Trần Diệc Xuyên vẫn sang sảng: "Đã đến giờ cơm trưa rồi, hai người không ra ngoài ăn sao?" Cậu ngưng lại một chút rồi tiếp tục thúc giục: "Muốn ăn thì ra đây mau đi, đừng lằng nhằng dây dưa nữa."

Lại nghe thấy giọng Tiễn Thần xa xa: "Xuyên ca, cậu đừng sốt ruột, bọn họ đang có chuyện, đừng thúc giục nữa…"

Trần Diệc Xuyên ngắt lời: "Có gì mà không thể giục? Bọn họ ra ngoài để chơi chứ đâu phải để lo thi đấu gì."

Tiễn Thần muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng đành buông một tiếng thở dài.

Một kẻ ngu ngơ trong chuyện tình cảm như Trần Diệc Xuyên sao lại có được bạn gái vậy? Tiễn Thần tự thấy bản thân vô cùng biết chuyện, thế mà không được cô nào để mắt đến. Cậu cảm thấy thế giới này thật bất công, cậu rất muốn chất vất Ông Trời vấn đề này.

Cùng lúc đó, Trần Diệc Xuyên vẫn ăn nốt quả táo còn dang dở, trên mu bàn tay cậu vẫn là chú chó Snoopy. Cậu chưa bao giờ gọi Snoopy như cái tên vốn đầy đủ của nó, lúc nào cũng dùng "con cún này" để thay thế, giống như hiện tại đây, Trần Diệc Xuyên mở miệng hỏi: "Cậu nhìn gì đấy, con cún trên tay tôi à?"

Tiễn Thần nói: "Nó nổi tiếng lắm đấy, tên là Snoopy."

Trần Diệc Xuyên trả lời: "Vô nghĩa, không phải tôi không biết."

Tiễn Thần thầm than trong lòng, ngoại trừ ngu ngơ trong chuyện tình cảm ra, tính tình của Trần Diệc Xuyên dường như không được dễ chịu lắm, có vẻ chẳng được lòng người.

Cậu nghĩ như vậy, rồi cách cửa phòng cũng bị mở ra, Hạ Lâm Hi đứng trước cửa, thoáng nhìn vô cùng bình thản, không có gì khác so với mọi khi.

Hạ Lâm Hi hỏi: "Chúng ta ăn cơm ở nhà hàng trong khách sạn hay tìm một quán ven đường đây?"

Cố Hiểu Mạn bước đến từ phòng đối diện, sáng nay cô đánh bài pocker cả buổi, đồng thời cũng không thắng được ván nào, lúc này tinh thần đã hơi uể oải, cô dựa vào cánh cửa: "Ăn ở khách sạn đi, phản hồi trên mạng rất ổn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!