Chương 48: (Vô Đề)

Bầu trời đêm đen một vùng, làm nền cho muôn vàn ngôi sao sáng, nhìn xuyên qua lớp cửa kính có thể thấy từng dãy núi xanh biếc sừng sững. Trăng non ánh lên lớp bạc nhàn nhạt, treo lơ lửng trên đỉnh núi nguy nga, nếu ngay tại giút phây này đặt chân lên đấy, có lẽ sẽ hiểu được cảm giác "một tay với sao trời."

Trần Diệc Xuyên không có lòng dạ nào thưởng thức quang cảnh này, cậy khoác khăn tắm ngang cổ, hai tay vụng về lau khô mái tóc, muốn nhanh chóng lên giường đi ngủ.

Nhưng thoáng thấy bản nháp đặt trên bàn, cậu vẫn không kiềm được đến gần, nhìn từ trên xuống dưới một lần. Đọc xong, Trần Diệc Xuyên đã hoàn toàn tỉnh táo, dường như mọi mệt mỏi ban nãy đều tan biến.

Cậu ngồi xếp bằng trên giường, đợi Tưởng Chính Hàn bước ra.

Tiếng nước trong phòng tắm dần dần ngưng lại, Tưởng Chính Hàn áo quần chỉnh tề đi đến, mỗi bước chân đều không gây ra một tiếng động nào. Anh thoáng nhìn Trần Diệc Xuyên, còn quan tâm hỏi: "Cần tắt đèn không?"

Đây là lần đầu tiên Trần Diệc Xuyên đi chơi xa với bạn bè, bỗng chốc nghe một người mình không quá thân hỏi câu này, cậu có cảm giác là lạ.

Cậu ngồi càng nghiêm túc hơn, bật cười nói: "Tưởng Chính Hàn, dáng người cậu không tệ."

Đêm khuya vắng vẻ, đến cả côn trùng cũng chẳng buồn kêu. Giờ này dù chỉ một ngọn gió thổi nhẹ qua thôi cũng sẽ nghe được tiếng sàn sạt của cây lá.

Tưởng Chính Hàn cười cười, không trả lời gì cả. Nụ cười của anh rất đẹp, áo quần trên người cũng không dày, khoác lên vai là một chiếc khăn mặt, mái tóc vẫn chưa hết ẩm… gợi cho người ta nhớ lại, lúc mới vào lớp mười hai, thầy chủ nhiệm đứng trên bục giảng, vô cùng tức giận rống lên: "Tưởng Chính Hàn, sau này em có thể làm gì? Muốn trở thành người mẫu nội y hả?"

Hoàn toàn có thể.

Trần Diệc Xuyên nghĩ thầm, Tưởng Chính Hàn có thể trở thành một người mẫu, sao còn cần học Công Nghệ Thông Tin để tranh đoạt miếng ăn của mọi người?

Cậu quàng khăn tắm quanh người, chiếc gối yên vị trong lồng ngực, giống như một đấu sĩ ngồi thiền trước trận chiến, thu trọn mình sừng sững dưới màn đêm.

Tưởng Chính Hàn cũng không biết cậu đang làm gì, trên thực tế anh cũng không quá thân với Trần Diệc Xuyên, trước giờ càng không để tâm đến người bạn học này. Trần Diệc Xuyên tĩnh tọa trong chốc lát, lại nghe Tưởng Chính Hàn mở miệng hỏi: "Gần hai giờ rồi, tôi tắt đèn, cậu mau ngủ đi."

Trần Diệc Xuyên cố gắng không quá tò mò nhưng vẫn không kiềm được hỏi: "Tưởng Chính Hàn, cậu nghiên cứu mô hình toán học sao?"

Cậu nhảy xuống giường, đi đến bên cạnh chiếc bàn: "Cậu nói thật tôi nghe xem, quá trình suy luận cũng như biên tập số liệu là cậu tự làm sao? Hạ Lâm Hi không giúp cậu?"

Bởi vì ngày hôm nay được đi chơi xa, tối hôm qua Hạ Lâm Hi rất hưng phấn, dường như không ngủ suốt một đêm. Lý do sâu xa là vậy nên khi lên tàu cao tốc cô thả mình ngủ, căn bản không có thời gian giúp đỡ Tưởng Chính Hàn.

"Là tôi viết." Tưởng Chính Hàn cười nhẹ, còn biết men theo tình hình hỏi thêm: "Cậu có ý kiến cải tiến gì sao?"

Trần Diệc Xuyên lấy một cây bút bi, tìm một chỗ còn trống trong tờ giấy, xoay bút bắt đầu viết, miệng cậu vẫn thao thao bất tuyệt: "Mô hình này còn có thể mở rộng, tôi thay đổi một công thức, cậu lại nhìn thử xem…"

Từng con chữ viết tỉ mỉ của Tưởng Chính Hàn, cậu cũng đều xóa tẩy và chỉnh lại. Sau khi làm xong, cậu thả bút xuống, ngồi phịch xuống ghế: "Cậu xem thử, tôi viết thế này có được không?"

Tưởng Chính Hàn cầm lấy bản sửa này, cúi đầu mở máy tính ra, di chuyển chuột trên màn hình đợi loading: "Mượn số liệu của người khác, nhập công thức của chúng ta vào là biết được hay không."

Trần Diệc Xuyên gõ bàn. "Cậu muốn nhập số liệu ngay bây giờ mà không cần đo lường à?"

Tưởng Chính Hàn nói: "Gần hai giờ rưỡi, không còn thời gian đo lường."

Trần Diệc Xuyên ngồi lên trên mặt bàn, bất giác bảo: "Tôi nghe Từ Trí Lễ nói, cậu sẽ đi thực tập với cậu ta. Từ Trí Lễ muốn mở một công ty chuyên mảng an ninh mạng, cậu đi theo Từ Trí Lễ, đừng để tên nhóc đó bán…"

Tưởng Chính Hàn im lặng lắng nghe, đồng thời bắt đầu điều chỉnh số liệu vận hành.

Anh không đề cập đến Từ Trí Lễ, ngược lại nói với Trần Diệc Xuyên: "Công thức cậu viết rất ổn, kết quả tính ra nhanh hơn."

Trần Diệc Xuyên cười nói: "Tất nhiên rồi, tôi tài năng như vậy mà!"

Nói xong cậu lấy một hình dán Snoopy ra, đưa cho Tưởng Chính Hàn như một món quà bình thường: "Nhìn cậu lập trình tốt như vậy, tôi tặng cậu một hình dán này."

Tưởng Chính Hàn dở khóc dở cười nghĩ, mình thích hình dán từ bao giờ, thế nhưng lúc nghiêng đầu nhìn qua thì phát hiện ra đó là chú chó Snoopy.

Snoopy quỳ rạp trên mặt đất, đôi mắt lóe sáng.

Rạng sáng ba giờ, hai người bọn họ mới tắt đèn đi ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!