Chương 47: (Vô Đề)

Trần Diệc Xuyên nói còn dở nhưng gương mặt của Tiễn Thần đã vô cùng kinh ngạc rồi.

Cậu bối rối hỏi: "Không phải Hạ Lâm Hi là sinh viên khoa Toán trường mình sao?"

"Cậu tra lại tên của cô ấy đi!" Trần Diệc Xuyên cợt nhả. "Tổng điểm thi vào đại học của cô ấy đứng thứ hai toàn thành phố tôi đấy!"

Tổng điểm thi vào đại học của cô ấy đứng thứ hai thành phố tôi đấy.

Những lời này vừa vang lên, đầu óc Tiễn Thần hoàn toàn trống rỗng.

Cậu quay đầu lại nhìn Tưởng Chính Hàn, gương mặt đang tầm ngầm nghiên cứu, cậu đoán mò trong đầu, ngoại trừ thế mạnh chuyên ngành ra, Tưởng Chính Hàn nhất định còn có sở trường nào đó khác, nếu không sao có thể với đến được Hạ Lâm Hi tài sắc vẹn toàn.

Tưởng Chính Hàn không để ý đến ánh mắt chăm chú của Tiễn Thần, toàn bộ suy nghĩ của anh đều tập trung vào chiếc máy ảnh trên tay. Hạ Lâm Hi nhìn anh chú tâm rồi kéo dây đeo máy: "Chụp thế nào cũng được mà, em cũng không biết kĩ xảo chụp ảnh gì đâu."

"Hạ tỷ, chị cứ yên tâm." Trương Hoài Võ phụ kéo hành lý, lúc bước trước lúc chạy sau. "Chụp ảnh cứ giao cho Chính Hàn đi, cậu ấy học những thứ này nhanh lắm."

Hạ Lâm Hi không cần suy nghĩ nhiều đã đáp: "Chắc chắn là chụp đẹp hơn mình rồi."

Tưởng Chính Hàn cười nhẹ, không can dự vào đề tài này, nhưng anh vươn tay ra, ôm Hạ Lâm Hi vào lòng.

Trần Diệc Xuyên nhích chiếc kính râm xuống, lên tiếng nhắc nhở: "Mau nhìn bảng giờ đi, tàu bắt đầu soát vé ở trên tầng hai rồi, đừng có ở đó ôm ấp nữa…"

Nói xong lời này, cậu chuyển balo của mình sang vai khác, còn mang theo luôn cả hành lý của Cố Hiểu Mạn, tiên phong đi đầu đoàn.

Cố Hiểu Mạn nhanh chóng đuổi theo, tính lấy lại hành lý của mình: "Cậu không cần giúp tôi đâu, tôi mang theo nhiều đồ lắm!"

"Mình nói cậu này Cố Hiểu Mạn, mình giúp cậu vác thêm cái balo, cậu có cần nhiều chuyện vậy không?" Trần Diệc Xuyên còn không quay đầu lại nhìn, cứ tiếp tục đi, đã vậy còn lầu bầu: "Con gái mấy người thật phiền phức, ra ngoài chơi có bảy tám ngày, vậy mà xách theo đến cả tá hành lý."

Cố Hiểu Mạn đi sau cậu, vô thức bước lên thang cuốn. Cô cúi đầu nhìn hình xăm dán trên tay cậu, là chú chó Snoopy… Cố Hiểu Mạn cười khẽ, không màng đến cậu đang nói gì, vẫn hỏi: "Cậu thích Snoopy à?"

Cô biết là vậy nhưng vẫn cố tình hỏi.

Năm lớp mười một, Trần Diệc Xuyên hay dùng những dụng cụ có hình Snoopy. Nói ra cũng thật lạ lùng, cậu là kẻ hiếu chiến, cũng là đứa trẻ hăng máu gây gổ, vậy tại sao có thể thích được Snoopy, Cố Hiểu Mạn chẳng tài nào hiểu nổi.

Cố Hiểu Mạn cứ nghĩ đáng nhẽ cậu phải thích Iron Man hay Người Khổng Lồ Xanh cơ.

Nhưng Trần Diệc Xuyên đáp lại vô cùng thản nhiên: "Cậu không thấy nó đáng yêu à?"

Cậu mang theo hành lý của Cố Hiểu Mạn, giống như đây là điều tất nhiên phải làm, cho đến tận lúc qua thủ tục kiểm tra hành lý, cho đến tận lúc đặt chân lên lầu hai đợi tàu.

Cùng lúc đó, hành lý của Hạ Lâm Hi đã yên vị trong tay Tưởng Chính Hàn. Cô mang theo thuốc y tế phòng khi cần dùng cũng như rất nhiều đồ đạc cá nhân, vậy nên balo khá là nặng. Cũng may Tưởng Chính Hàn rất khỏe, từ lúc nãy đến giờ mang theo hết sức dễ dàng.

Hạ Lâm Hi vẫn bàn bạc với anh: "Để em mang nhé, anh mang hộ em nãy giờ rồi, em cảm thấy…" Cô ngừng lại một lát, bước vào khu kiểm soát vé.

Tưởng Chính Hàn nhỏ giọng hỏi: "Em cảm thấy sao?"

Hạ Lâm Hi nói: "Trông em có vẻ yếu ớt lắm."

Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước, lại bắt gặp Cố Hiểu Mạn và Trần Diệc Xuyên.

Gò má Cố Hiểu Mạn ửng đỏ, yên lặng đứng sát bên cạnh Trần Diệc Xuyên. Trong đôi mắt cô ấy, ngoại trừ bóng đèn điện sáng ngời ra, cũng chỉ còn độc nhất người con trai đó. Bất kể là chiều cao hay vẻ bề ngoài, hai người họ cũng vô cùng tương xứng, giống như là trời sinh một đôi.

Bất giác, Hạ Lâm Hi nhoẻn miệng cười, cô cũng chẳng biết sao lại cười nữa.

Hạ Lâm Hi rất ít khi cười. Xuyên suốt cả những năm trung học, lúc nào cô cũng bình thản như thế, ngày qua ngày vùi đầu vào sách vở, vẫn nhàn nhạt với thế giới xung quanh, khiến những người muốn đến gần làm thân đều chùng bước. Nhưng ngày hôm nay, cô cảm thấy, nụ cười thường trực của Tưởng Chính Hàn đã lây sang cho mình rồi.

Tưởng Chính Hàn nghe xong lời giải thích của cô, cười đáp lại một câu: "Có chỗ không gầy, vừa một nắm tay."

Giọng của Tưởng Chính Hàn vô cùng nhỏ, như đang thì thầm, người xung quanh không ai chú ý nhưng Hạ Lâm Hi lại nghe được rõ ràng. Mặt cô đỏ ửng, nhưng không thể làm gì anh, chỉ có thể quay đầu, dành lại hành lý của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!