Cuối tháng chín, các đại học lớn đều bắt đầu nhập học.
Tiết đầu tiên diễn ra vào tám giờ sáng, môn học có tên "Toán Học Phân Tích". Trên thực tế, nó cũng là tích phân và vi phân cao cấp. Đây là môn học bắt buộc của một sinh viên khoa Toán, nó chạy dài xuyên suốt cả bốn năm chính quy.
Hạ Lâm Hi mong ngóng đã lâu vậy nên đến lớp từ rất sớm. Cô và Sở Thu Nghiên ngồi cùng một dãy, hai người họ mang theo một tập tài liệu. Trần Diệc Xuyên ngồi dãy trên vừa nhìn thấy họ đã vội vọt lại hỏi: "Nghỉ hè các cậu có chuẩn bị bài gì không?"
Hạ Lâm Hi hỏi ngược lại: "Chuẩn bị bài để làm gì? Chỉ cần bắt đầu vào học cố gắng là được."
"Hạ Lâm Hi, tôi thấy cậu không còn dồn hết tâm huyết như hồi trung học nữa." Trần Diệc Xuyên cầm quyển sách giáo khoa, vỗ lên mặt bàn. "Tôi giải hết bài tập trong chương trình trước một lần rồi, thi giữa kì chắc chắn cậu không thể nào vượt được tôi đâu."
Thi giữa kì, chắc chắn cậu không thể nào vượt được tôi.
Lời này vừa nói ra, vài bạn học ngồi quanh đều phì cười.
Trần Diệc Xuyên liếc mắt nhìn xung quanh, một tay đút vào túi quần, quyển "Toán Học Phân Tích" mà cậu đang cầm trên tay kia giống như đang thách thức người đời.
Sau khi sinh viên bước vào đại học, ít nhiều trưởng thành hơn xưa kia, đồng thời biết bình tĩnh hơn những ngày còn trung học. Nhưng Trần Diệc Xuyên lại không phải loại người đó, cậu luôn có một sự kiêu ngạo bất khả xâm phạm bên mình.
Hạ Lâm Hi bàng quan nhìn cậu con trai trước mắt đi vào trong đám sinh viên nam, nhưng lại thấy cậu cởi áo khoác ra, giống như là sắp sửa đại chiến một trận, sau nghe Trần Diệc Xuyên nói: "Tôi lấy ba đề ra từ tài liệu được phát, bây giờ chúng ta thi thử xem ai giải ra nhanh nhất, người đứng thứ nhất từ dưới đếm lên phải viết ngược tên lại, các cậu có dám ứng chiến không?"
Hạ Lâm Hi rất muốn ứng chiến.
Nhưng nhớ lại cả kì nghỉ hè, nếu cô không tập lái xe thì cũng tất bật bên cạnh Tưởng Chính Hàn, không tìm đâu ra thời gian để chuẩn bị bài học. Nếu bây giờ cô dám đương đầu, nhất định chẳng bao lâu sau, cô phải viết ngược tên mình lại.
Vậy nên Hạ Lâm Hi chọn biện pháp im lặng.
Sở Thu Nghiên khác với cô, dường như cô ấy đã học qua những thứ này rồi, vậy nên bừng bừng khí thế, rút lấy hai tờ giấy nháp, vội vàng xông pha cuộc thi thố này.
Người tham chiến nặng ký không chỉ có Sở Thu Nghiên và Trần Diệc Xuyên mà còn cả kẻ vô tội bị lôi vào cuộc là Từ Trí Lễ cùng với một sinh viên ưu tú khác tên Ngụy Hoa. Cha mẹ Ngụy Hoa đều là giáo sư toán học, cậu tham dự trận thi tài này khiến kết quả càng thêm khó đoán.
Trần Diệc Xuyên và Ngụy Hoa cao sàn sàn cỡ nhau, hai người đều mặc một bộ quần áo tối màu, đứng thẳng tắp bên cạnh ở gần một chiếc bàn, giống như hai trụ điện xám xịt vậy. Hai người họ chụm đầu lại thì thầm to nhỏ một lúc, bỗng nhiên Trần Diệc Xuyên nói: "Hạ Lâm Hi, cậu lại đây lựa đề đi, không người khác nói tôi ăn gian."
Hạ Lâm Hi ăn ngay nói thật: "Tôi không hiểu đề viết gì."
Sở Thu Nghiên cười nói: "Cậu rút vài bài tùy ý cũng được, bọn mình hiểu thì làm."
Đã nói vậy rồi, Hạ Lâm Hi đành bước nhanh đến, đảm trách nhiệm vụ trọng tài của cuộc thi đấu này.
Cô mở sách giáo khoa của mình ra, bằng trực giác từ cái nhìn đầu tiên chọn ra một vài bài, tuy nhiên đề có vẻ dễ quá, khiến cho Trần Diệc Xuyên lên tiếng cười nhạo: "Cậu chọn đề gì mà dễ quá thế, trận đấu này còn ý nghĩa nữa không?"
Sở Thu Nghiên lập tức nói: "Những loại đề này có thể kiểm tra căn bản của mỗi người đấy."
Hạ Lâm Hi tỏ vẻ đồng tình, cô lấy một tờ giấy, nắm trong lòng bàn tay, cương trực nói: "Đợi ai đó trong các cậu thua thì phải viết ngược tên lên tờ giấy này, đem về ký túc treo làm kỉ niệm"
Mọi người đều gật đầu đồng ý.
Bên cạnh có một người vén bức màn ra, ánh dương buổi sớm lả lướt vào, tạo nên những vệt sáng tròn nhỏ. Hạ Lâm Hi nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài còn đôi tai vẫn nghe tiếng bút viết soàn soạt.
Lúc này một âm báo tin nhắn vang lên, có hơi chút đột ngột.
Hạ Lâm Hi quay sang, nhìn chiếc điện thoại Trần Diệc Xuyên đặt trên bàn, giờ đây màn hình đang nhắc nhở: "Cố Hiểu Mạn vừa gửi cho bạn một tin nhắn."
"Cậu nhìn cái gì?" Trần Diệc Xuyên ngừng tay lại, tay kia vội vàng lướt thông báo đi.
Hạ Lâm Hi đáp: "Nhìn tốc độ tay của cậu."
Trần Diệc Xuyên không tin, cậu nở nụ cười khinh khỉnh, cậu nói: "Cậu sắp được chứng kiến người được coi là tốc độ tay nhanh nhất."
Cậu còn chưa rụt tay về, Ngụy Hoa đã đóng nắp bút của mình lại, từ tốn nói: "Tôi làm xong rồi, đối chiếu đáp án đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!