Chương 41: (Vô Đề)

Nhà vệ sinh ở sườn Bắc đại sảnh, sau khi Sở Thu Nghiên đi vào, Hạ Lâm Hi nhanh chóng chạy ra, cô vội vàng đi đến quầy thanh toán phía trước, vốn định giành phần trả tiền.

Nhưng nhân viên phụ trách lại nhìn cô cười lịch sự: "Xin hỏi quý khách ở bàn số hai mươi bảy đúng không ạ?"

Hạ Lâm Hi xác nhận: "Đúng vậy, bây giờ tôi thanh toán có được không?"

Nhân viên gõ bàn phím một cách lưu loát, tra rõ trên màn hình máy tính, lanh lẹ đưa ra câu trả lời: "Thưa chị, tổng hóa đơn là hai mươi sáu ngàn một trăm mười tám…"

Câu này còn chưa nói xong, nhân viên đã vội chữa lời: "Thật ngại quá, bạn của chị đã thanh toán rồi ạ."

Hạ Lâm Hi chống tay lên quầy, để lộ ra chiếc thẻ tín dụng ban nãy mang theo: "Người đó mang kính phải không?"

Nhân viên lập tức cười đáp: "Thật xin lỗi, bên em mới đổi ca, lúc bạn chị thanh toán người trực không phải là em."

Ý nói không hề biết ai là người đến.

Hạ Lâm Hi đành phải thôi.

Cô vào nhà vệ sinh lại lần nữa, đứng ở cửa đợi Sở Thu Nghiên. Qua khoảng hai ba phút sau, cô vẫn chưa thấy bóng dáng Sở Thu Nghiên đâu. Hạ Lâm Hi băng qua cánh cửa thủy tinh thì nhận ra Sở Thu Nghiên đã không còn ở đây.

Đi đâu rồi?

Hạ Lâm Hi cẩn thận suy nghĩ, sau đó liền đi ra lại đại sảnh. Quả nhiên nhìn thấy Sở Thu Nghiên đang nói chuyện với nhân viên, đưa thẻ tín dụng của mình ra.

"Cảm phiền thanh toán bàn hai mươi bảy nhé." Sở Thu Nghiên nói.

Nhân viên thấy vậy cũng không khó chịu gì, chỉ cười với cô ấy rồi giải thích lại lần nữa.

Sở Thu Nghiên lại hỏi: "Là ai đã trả tiền?"

Hạ Lâm Hi trả lời: "Từ Trí Lễ hoặc Tưởng Chính Hàn.

Sở Thu Nghiên ngoảnh đầu lại nhìn, vừa lúc bắt gặp đôi mắt của Hạ Lâm Hi, cô vội giấu thẻ tín dụng của mình đi, lưỡng lự mãi mới đề nghị: "Tụi mình quay lại nói bọn họ thanh toán theo kiểu 50/50 nhé."

Lối suy nghĩ của cha mẹ Sở Thu Nghiên vô cùng nhạy bén và sâu sắc, từ lúc dấn thân vào ngành công nghiệp sản xuất đến nay, tích góp từng li từng tí tạo nên một gia sản lớn cũng chưa bao giờ bạc đãi con gái mình. Bởi lẽ như vậy nên Sở Thu Nghiên không quá quan tâm đến tiền bạc, cô vốn tính mời mọi người ăn một bữa, không ngờ đã có người thanh toán trước cô.

Nếu là Từ Trí Lễ thì tốt, chỉ sợ người trả tiền là Tưởng Chính Hàn.

Trong tháng đầu tiên huấn luyện quân sự, mối quan hệ giữa Hạ Lâm Hi và Sở Thu Nghiên là hòa hợp nhất, hai người không giấu nhau chuyện gì, dường như đều đã kể hết. Lúc ấy Sở Thu Nghiên đã biết, Hạ Lâm Hi yêu sớm từ năm cấp ba, có kể về người bạn trai kia, gia đình cậu ấy…

Là một tiệm sửa xe.

Năm từ này vô cùng có sức nặng, cứ quanh quẩn trong đầu cô suốt cả nửa tháng, mãi mà chẳng quên được.

Vậy nên Sở Thu Nghiên cảm thấy, trong bốn người, chỉ duy nhất Tưởng Chính Hàn là không nên bỏ tiền. Nếu anh thật sự muốn trả, chỉ có thể chia đôi ra để bớt đi phần nào, như vậy, không ảnh hưởng đến mặt mũi của Hạ Lâm Hi cũng giảm phần nào gánh nặng tiền nong của Tưởng Chính Hàn.

Hạ Lâm Hi cũng có ý này, cô đáp: "Sau khi quay lại, mình sẽ gợi ý chuyện chia đôi."

Sở Thu Nghiên lập tức nói: "Đợi cậu nói xong, mình cũng sẽ bồi thêm vào."

Cùng bạn bè đi chơi là chuyện vô cùng vui vẻ. Nhưng nếu liên quan đến vấn đề tiền bạc thì không thể tránh né được. Thời điểm nói chuyện này rất quan trọng, hoặc là trước khi vào tiệc, hoặc là sau khi rượu cơm no say.

Ánh đèn trong nhà hàng rọi sáng, trên bàn bày bừa một đống đĩa bát. Hạ Lâm Hi lên tinh thần một lúc mới chân thành nói: "Hôm nay chúng ta cùng đi xem phim, lại đến đây ăn cùng nhau, cũng nên…"

Cô còn chưa nói ra cụm từ "cùng trả tiền", Từ Trí Lễ đã ngắt lời: "Tôi nhất định phải mời các cậu, đợi tôi đi thanh toán."

Sở Thu Nghiên kéo tay cậu, khẽ cười nói tiếp: "Để mọi người chia ra trả đi, em nghĩ cả một bàn nhiêu đây không ít tiền đâu, nếu một người thanh toán thì ba người còn lại cũng băn khoăn lắm."

Cô nói vô cùng hợp ý, bên trong còn chứ ý đến cả thể diện nhưng Từ Trí Lễ lại đứng lên, bước ra quầy tính tiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!