Chương 38: (Vô Đề)

Lúc hoàng hôn buông xuống, Tưởng Chính Hàn xếp mền, sửa soạn lại giường ngủ. Anh vén bức màn qua một bên, dư quang ban chiều khẽ rọi vào.

Hạ Lâm Hi đứng trước gương, lấy một chiếc lược trong túi xách của cô ra, chỉnh trang lại mái tóc của mình. Tiếng chuông điện thoại cô vang lên năm lần bảy lượt, tất cả đều của cha mẹ giục cô mau về.

Tưởng Chính Hàn tiễn cô ra khỏi cửa, đi đến tận chỗ ngã ba, anh vẫy một chiếc xe taxi, đưa năm mươi đồng cho tài xế rồi nhìn cô rời đi.

Sau cơn mưa quảng trường đọng lại nhiều vũng nước, anh một mình về nhà, nhìn thấy một dải cầu vồng vắt ngang qua chân trời, phản chiếu bởi những mảng nước to nhỏ, nom thật mông lung.

Điện thoại trong túi quần vang lên tiếng thông báo, Tưởng Chính Hàn mở khóa màn hình, nhận được tin nhắn của Hạ Lâm Hi: "Anh có thấy cầu vồng trên bầu trời không?"

Tưởng Chính Hàn trả lời: "Anh đã thấy."

Hạ Lâm Hi hồi đáp: "Thật đẹp phải không?"

Tưởng Chính Hàn suy nghĩ, sau đó nhanh chóng gửi đi một tin: "Không đẹp bằng em."

Hạ Lâm Hi gửi một hình động đang lăn lộn dưới đất.

Tưởng Chín Hàn thật không rõ có phải cô đang tránh né điều gì hay không, hoặc cũng có lẽ là do đầu óc anh không đoan chính. Anh nhớ đến chiều nay, chuyện xảy ở trên giường, hai người bọn họ làm nhiều hành động không đứng đắn.

Nhưng sau khi hôn xong thì sẽ làm gì, anh mơ hồ hiểu ra, nhưng lại không rõ ràng. Tuy nhiên trước khi vào đại học, anh sẽ tìm hiểu đầy đủ quá trình.

Cuối tháng Tám, cha mẹ Hạ Lâm Hi cùng cô đến đến phía Bắc, hai người họ lôi kéo con gái dạo một vòng quanh trường rồi mới vẫy tay tạm biệt.

Tuần thứ ba của tháng chín, Tưởng Chính Hàn một mình đến Bắc Kinh.

Hạ Lâm Hi vừa lúc xong đợt huấn luyện quân sự, may mắn không bị phơi nắng đến đen cả người. Cô đếm từng ngày để gặp Tưởng Chính Chính Hàn, mỗi một ngày lại gạch đi một ngày, giờ đên cũng đến lúc, cô liền chạy đến ga tàu Bắc Kinh đợi anh.

Sáng hôm đó khoảng bảy tám giờ, cũng là giờ cao điểm, bên trong ga tàu Bắc Kinh vô cùng nhộn nhịp, cả một quảng trường to là thế mà đâu đâu cũng toàn là người, và bất kì ai trong đó cũng đều thật vội vã.

Hạ Lâm Hi không đợi quá lâu đã nhìn thấy dáng người Tưởng Chính Hàn, cô cảm thấy tim đập mạnh vì vui sướng, chạy băng qua đám người, chạy đến bên cạnh anh

"Anh có mệt không?" Hạ Lâm Hi nói. "Để em mang bớt hộ anh nhé."

Tưởng Chính Hàn nghe vậy, thả lỏng chiếc túi trong tay trái ra.

Hạ Lâm Hi chuẩn bị cầm lấy nhưng anh hành động nhanh hơn. Bao nhiêu hành lý đều chuyển qua tay phải, còn tay trái lại nắm chặt bàn tay cô.

Hai má Hạ Lâm Hi ửng đỏ, nhưng hôm nay cô ngoan ngoãn lạ thường, Tưởng Chính Hàn nắm tay cô, suốt cả chặng đường đi cô cũng không buông ra, mắt nhắm mắt mở đi bên cạnh cậu, vô ý dựa cả thân mình vào con người ấy.

Rời xa càng lâu, càng nhung nhớ nhiều, có lẽ ý là như vậy.

Tháng chín trời vào thu, đại học nào cũng khai giảng. Dù là ga tàu Bắc Kinh, ga tàu Nam Bắc Kinh, Tây Bắc Kinh và cả sân bay thủ đô, nơi đâu cũng thấy một vị tiền bối tham gia hoạt động hướng dẫn tình nguyện.

Bọn họ cầm một tấm biển, mặc chiếc áo sơ mi có huy hiệu trường, sắp hàng chỉnh tề ở cổng ra, chờ đợi từng tốp đàn em sắp nhập học.

Tưởng Chính Hàn lấy giấy báo trúng tuyển ra, tìm thấy nhóm hướng dẫn tình nguyện thuộc trường mình, người dẫn đầu là một tiền bối đang cười "haha", anh ta vỗ vai anh, hỏi: "Cậu đến một mình sao?"

Lời còn chưa dứt, anh ta đã thấy Hạ Lâm Hi phía sau.

Hai mắt anh ta sáng rực, vô cùng thân thiết hỏi han: "Đây là em gái của cậu à?"

"Không phải." Tưởng Chính Hàn nói. "Là bạn gái."

Vị tiền bối kia như bị sét đánh.

Anh ta không thể nào ngờ được, cuộc sống đại học còn chưa bắt đầu, vậy mà đàn em của anh đã có một cô bạn gái xinh đẹp, còn anh ta đã qua năm ba mà một mảnh tình vắt vai cũng chưa thấy đâu.

Anh ta không nỡ nhìn bọn họ thêm nữa, vậy nên vỗ vai Tưởng Chính Hàn, chỉ một chiếc xe buýt đậu bên ngoài: "Hai người cái cậu lên xe trước nhé, đợi khi nào xe đủ chỗ, bác tài sẽ đưa các cậu đến cổng trường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!