Chương 37: (Vô Đề)

Thường nghe song hỉ lâm môn, vào ngày biết được mình trúng tuyển, Hạ Lâm Hi còn nhận được cả phần thưởng hiện kim từ trường Giang Minh.

Cô mua quà tặng cha mẹ, còn dư lại một khoảng kha khá. Mẹ cô vô cùng thích chiếc túi xách con gái tặng, ngắm đi ngắm lại, sau nghe cô hỏi: "Dì Bành thế nào rồi ạ?"

Mẹ cô ngả lưng ra sopha, nhìn con gái mình nói: "Con còn nhớ chuyện này à?" Sau đó tiếp lời: "Dù gì dì ấy đã từng chăm sóc con, con nhớ cũng không phải chuyện lạ gì. Vậy nhé, con đưa số tiền còn dư cho mẹ, mẹ mua gì đấy tặng dì Bành nhé."

Hạ Lâm Hi ngoan ngoãn đồng ý.

Đưa chỗ tiền còn lại cho mẹ xong. Cô có chút do dự chuyện gì đó nhưng vẫn thẳng lời: "Hôm nay con nhận được tin trúng tuyển, nhưng không phải từ khoa quản lý thị trường mà chuyên ngành là Toán học ạ."

Mẹ cô im lặng lắng nghe, không đưa ra ý kiến gì, giống như sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Cha cô ở bên cạnh, nhìn thấy mọi chuyện bày ra trước mắt, vội vàng chen ngang, cố gắng lảng sang chuyện khác: "Toán học cũng tốt lắm, đều dùng được cả thôi. Con đã chọn con đường này chắc chắn đã lên kế hoạch cả rồi, ba mẹ vui mừng thay con."

Lời này cũng rất hợp lý, nhưng giảng hòa thất bại hoàn toàn.

Hạ Lâm Hi chắp hai tay sau lưng, nhìn mẹ cô chằm chằm một lúc lâu.

Mẹ cô vơ lấy túi xách đứng phắt dậy, không đưa ra lời bình luận nào đã nói: "Chiều nay mẹ họp, đi đây."

Nói xong, "Rầm" tiếng cửa đóng lại vang dội.

Cha cô thở dài, sau đó dặn dò: "Tiểu Hi, để ba đăng ký một khóa học lái xe giúp con nhé, dù sao nghỉ hè nhàn rỗi không có chuyện gì làm thì tranh thủ học trước, sau này bận rộn lại không có thời gian."

Hạ Lâm Hi gật đầu đồng ý.

Không bao lâu sau, cô lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Tưởng Chính Hàn: "Mình định sẽ học lái xe, học cùng nhau nhé!"

Cha của cô đã vào phòng sách, thế nên trong căn phòng khách rộng lớn còn mỗi Hạ Lâm Hi. Ngoài cửa sổ nắng gắt như lửa, nhiệt độ tháng bảy tăng vọt. Bên trong máy điều hòa vẫn chạy, cô dụi đầu vào chiếc gối trên ghế sopha, cả người thả lỏng trên đấy.

Ngoài dự đoán của cô, Tưởng Chính Hàn trả lời: "Tháng tám năm trước mình lấy bằng rồi."

Tháng tám năm trước, vừa đủ mười tám tuổi, lớp 11 được nghỉ hai ngày, vừa vặn để thi lấy bằng lái xe. Dù gì thì sắp xếp cũng tốt lắm rồi, Hạ Lâm Hi không dị nghị gì thêm.

Đối với một người đã lấy được bằng, cô thành thật: "Thời gian gấp rút quá, mình sợ thi không đạt."

Tưởng Chính Hàn nói: "Đừng lo, mình giúp cậu tập."

Cậu luôn giữ lời, bây giờ cũng không ngoại lệ.

Hạ Lâm Hi có chút lung lay: "Tháng tám cậu nhận được bằng lái, bây giờ cũng gần một năm rồi…"

Có hai loại người thi lấy bằng lái, một là người lúc trước tay chưa cầm vô lăng, người còn lại đã thành thục từng đoạn đường, Tưởng Chính Hàn là loại người sau, cậy giải thích thế này: "Một bằng lái xe dùng được đến bốn năm, mình mới một năm thôi."

Năm Tưởng Chính Hàn mười bốn tuổi, trong một lần té ngã bị thương, mẹ cô khó lòng nào có thể ra ngoài. Lúc ấy trong nhà cũng có ít tiền gửi trong ngân hàng, cha cậu mua một chiếc ô tô, cộng thêm tiền bảo hiểm cũng chưa đến sáu vạn đồng.

Cha cậu đưa mẹ đi bệnh viện, Tưởng Chính Hàn cũng sẽ đi theo. Mỗi một lúc trở về, cha sẽ tìm một khoảng đất trống, tự tay dạy cậu lái xe.

Chiếc ô tô kia đã quá lâu đời rồi, lúc khởi động thường không lên ga, phải dùng đến thanh gạt mới chịu bình thường. Chuyện này nghĩ lại rất bực mình nhưng cha cậu không phàn nàn câu nào, còn có tâm tư nói đùa với cậu. Học lái xe nói chung cũng không dễ nhưng Tưởng Chính Hàn cũng phần nào thích thú.

Năm cậu mười sáu tuổi, trong nhà gặp chuyện khó khăn, thời điểm ấy vô cùng cần tiền mà bạn bè cha cậu lại ở khắp nơi. Trong đó có một người mở một siêu thị mới giữa trung tâm thành phố, thiếu một người vận chuyển hàng hóa, giống như để gán nợ, Tưởng Chính Hàn nhận việc làm này.

Cậu không có bằng lái, không đủ tuổi nhưng lại mang vác được, lái xe được, tính toán tốt, cũng coi như sức lao động miễn phí.

Vậy nên ông chủ rất vừa ý cậu.

Thoáng chốc đã mười tám tuổi rồi, kinh nghiệm phong phú thu được từ những ngày còn làm thuê khiến cậu dễ dàng qua được đợt đào tạo, nhanh chóng lấy được tấm bằng lái. Dù sao thì chiếc xe ở trường lái tốt hơn rất nhiều so với chiếc mà cậu đã dùng.

Hạ Lâm Hi tất nhiên không biết chuyện này, vậy nên nhìn thấy cậu mãi không hồi âm liền gửi thêm một tin: "Nếu mình thi thật, mình trông cậy vào cậu đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!