Vì những dòng này mà Trần Diệc Xuyên như thay đổi thành con người khác.
Từ lúc vào tiểu học đến nay, cậu luôn cho rằng mình thông minh hơn những người bạn đồng trang lứa, dễ dàng đạt thành tích tốt hơn so với họ. Mỗi lần thầy giáo giảng bài trên bảng, cậu chỉ nghe qua một lần là đã hiểu tường tận, vậy nên không biết tại sao có những người muốn nghe lại lần thứ hai, càng không rõ lý do gì mọi người lại đua nhau học thêm học bớt.
Có đôi khi cậu cũng mua sách tham khảo, nhưng chỉ đơn giản là lướt qua, lật từng trang từ đầu đến cuối cũng như đã làm hết toàn bộ bài, cây viết chưa bao giờ đặt xuống.
Có lẽ đây là trí thông minh trời cho, khiến cậu luôn nổi trội hơn người khác.
Với tài năng này, cậu dễ dàng vào đến trung học, mọi chuyện vẫn luôn thuận lợi như thế cho đến khi kì thi cấp ba diễn ra, liên tiếp như vậy trượt dốc dài, khiến cậu buồn bực không phải vì làm không tốt, mà rõ ràng là biết nhưng không chịu dốc lòng.
Không đạt được mọi thứ như mong muốn sinh ra sự âu lo, mất mát, phiền não, ngày qua ngày cứ giày vò chính cậu, cậu bị hạng nhất bỏ càng lúc càng xa, thậm chí bắt đầu hối hận vì từ bỏ vị trí thi quốc gia.
Nhưng giống như một hạt bụi trôi lạc vô định, cậu hối hận đã muộn rồi.
Nhưng giờ đây, cuối cùng cậu cũng thông suốt, thay vì lãng phí thời gian để lo nghĩ không đâu, chi bằng tập trung vào thứ khác, theo lời Triệu Ninh Thành nói, người có thể kéo cậu ra khỏi vũng lầy, chỉ có thể là chính cậu mà thôi.
Có lẽ đây chính là tuổi trẻ, lòng tin cao như núi ngất trời, cuồn cuộn như sóng biển không dứt.
Trong đợt kiểm tra tháng tư này, Trần Diệc Xuyên nhanh chóng quay về top năm, nhảy lên hạng ba toàn lớp.
Lúc phát bài kiểm tra, cậu cố tình lấy bài Hạ Lâm Hi ra trước, đứng bên bàn cô nói: "Lần này cậu làm bài không tệ."
Nếu như là lúc trước, Hạ Lâm Hi nhất định sẽ trả lời, làm bài lúc nào cũng ổn cả, nhưng bây giờ, thành tích của Trần Diệc Xuyên lên xuống bất thường, cô nghĩ đối phương chắc cũng không chịu nổi đả kích nên liền nuốt lời định nói vào trong bụng: "Trúng vào đề đã làm."
Trần Diệc Xuyến sửng sốt, cười nói: "Hạ Lâm Hi, cậu là ai vậy? Cậu khiêm tốn như này từ bao giờ thế?"
"Đây không phải là khiêm tốn." Hạ Lâm Hi chữa lời. "Là sự thật đấy."
Những đề bài trong môn Văn, trăm bài cũng như một, vẫn chung một phương pháp như vậy, chẳng qua diễn đạt khác nhau mà thôi, nếu làm nhiều bài, nhất định sẽ nhận ra sự tương đồng này.
Đây là kinh nghiệm Hạ Lâm Hi đúc kết được, không chỉ áp dụng vào Ngữ Văn và Anh Văn mà có thể ứng dụng vào Toán Học lẫn Vật Lý.
Cô mở bài thi của mình ra, khẳng khái nói, lại nghe Trần Diệc Xuyên đáp lời: "Nhiều nhất là một tháng, tôi có thể khôi phục thành tích của mình, hoặc là trung bình điểm sẽ vượt qua cậu…"
Cậu nói: "Bây giờ, tôi cắm đầu mà học, kết quả ra sao, lần kiểm tra tiếp theo sẽ thấy."
Hạ Lâm Hi không phản bác lại.
Tưởng Chính Hàn có thể từ hạng nhất từ dưới đếm lên tiến đến vị thứ hai mươi mốt toàn lớp, đây là sự tiến bộ rất lớn lại vô cùng chắc chắn, không phải giỏi hơn Trần Diệc Xuyên rất nhiều sao? Vậy nên cho dù Trần Diệc Xuyên có lấy lại được thành tích trước đây cô cũng không cảm thấy ngạc nhiên.
Nghĩ đến Tưởng Chính Hàn, cô bất giác quay đầu tìm cậu. Bây giờ cậu đang đứng trên hành lang với Trương Hoài Võ, dường như đang nói chuyện phiếm.
Tháng tư tiết trời trở nên ấm áp, hoa anh đào trong trường đã nở rộ, tháng ngày lá rụng xào xạc của mùa đông đã lui xuống, nhường ngôi cho tháng ngày đâm chồi nảy lộc.
Nhìn về phía xa, trên khắp dải cỏ trường học, nhuộm cả sắc màu của hoa. Cơn gió dai dẳng âm hưởng mùa đông thổi qua, tung những đóa hoa lên cao, uốn lượn một vòng rồi lại đáp xuống, cứ thế cả hoa lẫn cỏ đan xen vào nhau.
Hạ Lâm Hi cầm điện thoại ra ngoài, đứng bên lan can chụp ảnh.
Nhìn từ góc độ của cô, giống như đang chụp hoa anh đào dưới sân trường, duy chỉ mình cô biết, đó chỉ là sự che giấu một cách vụng về thôi, thật ra, cô đang chụp Tưởng Chính Hàn.
Nhìn nghiêng thật sự rất đẹp, cô thầm nghĩ.
Trước đây Trương Hoài Võ từng nói, hồi còn trẻ, có lẽ cha của Tưởng Chính Hàn từng rất tuấn tú, mắt ra mắt, mũi ra mũi, lúc đó Hạ Lâm Hi vẫn không hiểu được được những lời này nghĩa là gì, giờ đây nhớ lại…
Cô cũng cảm thấy, đúng là mắt ra mắt, mũi ra mũi, nếu không chụp sẽ rất đáng tiếc.
Nhanh chóng nhấn nút chụp, Tưởng Chính Hàn như có cảm giác, nghiêng đầu nhìn cô, cậu nở nụ cười.
Còn đẹp hơn nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!