Chương 28: (Vô Đề)

Đèn đóm trong tiệm net mờ mịt, mây mù luẩn quẩn quanh đây, chiếc máy sưởi phả ra một thứ mùi khó chịu, giống như có thứ gì đó đang lên men.

Chủ tiệm mang một đôi dép lào, chậm chạp đi đến đây, ông ta nhìn kẻ đang tiu nghỉu dưới đất, nhún vai cười nói: "Chưa làm hư máy tính của tôi đấy chứ?"

Tưởng Chính Hàn nói: "Tôi đánh người, không đập máy."

Ông ta cười khì khì, trên ngón tay còn đang mấp máy một điếu thuốc: "Mấy người đánh xong chưa? Đánh xong rồi thì dọn dẹp đi đi, tôi còn phải làm ăn nữa."

Tưởng Chính Hàn nghe theo, giúp Trương Hoài Võ nhặt lại cặp, thậm chí còn nhặt cả gói bánh đậu xanh lên, bọc lại đàng hoàng… Trương Hoài Võ đứng bên cạnh cảm động đến rơi nước mắt, chỉ thiếu điều chưa ôm đùi cậu gào khóc "ân nhân" mà thôi.

Tưởng Chính Hàn cũng chẳng tỏ vẻ gì nhiều, nhìn qua không giống một cậu nhóc mới mười tám tuổi, dù sao thì cũng giống như thanh niên hai mươi tám tuổi hơn.

Thời gian rồi sẽ bào mòn hết mọi góc cạnh của con người, khiến họ như đã lột xác. Cậu của hôm nay không phải là cậu của trước đây. Cậu của hôm nay vô cùng bình tĩnh với mọi sự, cúi đầu xuống nhặt lại mọi thứ như thể những gì vừa diễn ra chỉ là giấc mơ.

Trương Hoài Võ lấy tay quẹt máu mũi, nhận lấy cặp từ tay Tưởng Chính Hàn: "Chính Hàn, sao cậu biết mình ở đây?"

"Mình đoán." Tưởng Chính Hàn không nói sự thật, chọn cách dối lời với Trương Hoài Võ. "Sau khi vào cửa thì nhìn thấy cậu."

Trương Hoài Võ thầm ngạc nhiên, càng lúc càng cảm thấy kính nể.

Đêm đông gió lạnh thấu xương, trời đen không có lấy một vì sao, Tưởng Chính Hàn bước ra khỏi cửa, Trương Hoài Võ lẽo đẽo theo sau.

Phương Cường quá đau đớn, gã ta nằm sấp trên mặt đất một lúc, nhưng vẫn cảm thấy nhục nhã, mối thù này hắn nuốt không trôi, sau đó cầm lấy một cây gậy, chống tay dậy đuổi theo, hòng đánh lén bọn họ.

Phương Cường chỉ nghĩ rằng Tưởng Chính Hàn đến đây cứu Trương Hoài Võ một mình, nhưng hắn vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy một chiếc xe gia đình đang đỗ đấy.

Đứng trước mui là một người đàn ông cao to vạm vỡ, cơ thể rắn chắc, đeo một chuỗi tràng hạt trên tay, nhìn thôi đã thấy không dễ chọc vào.

Ông ta tựa lưng vào chiếc xe, ánh mắt nhìn Phương Cường, mở miệng rủa: "Mới chỉ là thằng nhóc miệng còn hôi sữa vậy mà nhuộm đỏ lòe, không khác gì cái mào gà!"

Phương Cường đứng khựng lại ở cửa, giận dữ vô cùng.

Trương Hoài Võ thấy người đàn ông kia, gương mặt tái mét, một lúc lâu sau mới lắp bắp: "Ba…Ba…"

Cậu trốn sau lưng Tưởng Chính Hàn, siết chặt chiếc cặp, rối rít nhận lỗi: "Ba ơi… Con biết sai rồi… Biết rồi…"

Cha của Trương Hoài Võ nghe xong, cũng chẳng nói là có tha hay không, ông chỉ vào chiếc xe gia đình, nói: "Trước tiên nói cảm ơn bạn bè đi, không có chúng nó, ông đây còn lâu mới tìm thấy mày."

"Bạn bè?" Tưởng Hoài Võ ngu ngơ hỏi: "Ngoại trừ Chính Hàn có người khác nữa ạ?"

Trên chiếc xe gia đình ấy, Cố Hiểu Mạn nói: "Cậu nói xem chúng mình đến đây là vì ai, nếu biết như thế thì mình thà ở nhà học bài còn hơn."

"Tưởng Chính Hàn nói cậu ấy có thể tìm được Hoài Võ, không phải trước đây cậu luôn nghĩ là không thể hay sao?" Hạ Lâm Hi tiếp lời. "Thế nào? Bây giờ đã phục chưa?"

Cố Hiểu Mạn lấy một tờ giấy ra, vẻ mặt không thể nào tin nổi.

Xung quanh phía Bắc thành phố Giang Minh toàn là công trường, ngẫu nhiên mới có một chiếc xe băng ngang qua quốc lộ, khiến không khí ở đây từ lâu đã về với sự im lặng.

Cách một cánh cửa thông gió, Hạ Lâm Hi nhìn thấy Phương Cường, cô bỗng dưng nhớ lại cách đây mấy tháng, em họ đã từng kể cô nghe về người này, sau đó cha mẹ cô can thiệp vào, cô cũng chẳng nghe thêm được tin tức gì nữa.

Hạ Lâm Hi lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho em gái.

Nhưng điện thoại lại thông báo: tin nhắn đã được gửi nhưng người nhận đã đưa bạn vào danh sách đen.

Cố Hiểu Mạn ghé mặt vào điện thoại, đôi lông mi khẽ rung động: "Hạ An Kì là ai vậy? Cùng họ với cậu mà sao lại đưa nhau vào danh sách đen thế này?"

Cô còn chưa dứt lời, Trương Hoài Võ đã bước lên xe.

Đầu tiên, cậu nói: "Ba ơi, về nhà đừng đánh con có được không? Trong tiệm net con đã bị đánh rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!