Chương 27: (Vô Đề)

Cố Hiểu Mạn cảm thấy có lẽ cả đời cô cũng chẳng hiểu nổi những cậu con trai đang nghĩ gì trong đầu.

Giống như bây giờ, cô không rõ Trần Diệc Xuyên – người đang đứng phía trước đang nói gì, chỉ đành đáp: "Tôi không giận, tại sao tôi lại phải giận?"

Trần Diệc Xuyên cười nói: "Cậu nói vậy nghĩa là cậu thật sự giận."

Cậu ngồi trên bàn người khác, gác đôi chân lên chiếc ghế dựa: "Tôi xin lỗi, lần trước cậu bày tỏ với tôi, tôi không nên nói to cho người khác biết."

Nom giống như đang giải thích, nhưng cách nói lại chẳng khác bố thí là bao, cậu ta nhắc lại chuyện đã qua, khiến Cố Hiểu Mạn vô cùng xấu hổ.

Những bạn học xung quanh đều dõi về phía này, tỏ vẻ khó xử nhìn hai người bọn họ, bầu không khí lúc này thật lạ lùng, nhưng Trần Diệc Xuyên chẳng hề đếm xỉa.

Cậu hỏi tiếp: "Cố Hiểu Mạn, cậu đã hết giận chưa?"

Vị trị Hạ Lâm Hi đang đứng cũng chẳng xa gì so với bọn họ, cô ngẩng đầu đánh giá Trần Diệc Xuyên, vừa lúc chạm mắt với cậu ta, Trần Diệc Xuyên cũng thuận miệng: "Hạ Lâm Hi, cậu nói một câu hợp lý xem, cậu thấy tôi là người thế nào?"

Hạ Lâm Hi thầm nghĩ, nếu cô nói thật, chỉ sợ Trần Diệc Xuyên thẹn quá hóa giận, nổi trận lôi đình.

Cho nên cô từ chối cho ý kiến: "Tôi không tiếp xúc nhiều với cậu, phải nhận xét thế nào đây?"

Cô nói mà trong lòng vẫn cảm thấy khó tin, hôm nay, Trần Diệc Xuyên cứ như một con người hoàn toàn khác, trước giờ cậu ta không lấy nắm đấm làm lời nói thì cũng mỉa mai trào phúng mọi người, có bao giờ cậu ta chịu xin lỗi ai đó sao?

Cậu ta có thể thẳng mặt mắng Trương Hoài Võ là đần độn, có thể đánh nhau với Mạnh Chi Hành chỉ bởi thấy không vừa mắt. Năm lớp 11 thì trêu ghẹo các bạn nữ khác. Lớp 12 cũng chẳng khá hơn, không những khinh miệt điểm số của Tưởng Chính Hàn, còn hét to lời tỏ tình của Cố Hiểu Mạn cho người khác biết. Cậu trai trẻ này điên cuồng, tự đại, ngả ngớn, nóng nảy, hấp tấp, dường như không biết đến hai từ "nhẫn nhịn".

Tuổi trẻ ngông cuồng, màng gì đất rộng trời cao.

Đó là những lời nhận xét chân thật nhất Hạ Lâm Hi dành cho Trần Diệc Xuyên.

Bởi lẽ hai người họ chẳng bao giờ hợp nhau, Hạ Lâm Hi luôn giữ thành kiến với cậu, tuy không đến mức khinh thường nhưng chẳng thể phủ nhận, cậu với cô giống lửa nước bất phân.

Cố Hiểu Mạn đến bên cạnh Hạ Lâm Hi, không quay đầu nhìn Trần Diệc Xuyên lấy một lần, cô im lặng một lúc, bỗng mở miệng nói: "Chuyện tôi bày tỏ đã qua lâu rồi, cậu nhắc lại lần nữa, có thấy phiền không?"

Một câu "có thấy phiền không" chẳng phải là sự hờn dỗi của một cô gái, cũng chẳng phải châm chích gì ai, chỉ đơn giản là đã mất hết kiên nhẫn rồi.

Trần Diệc Xuyên không ngờ đến kết quả này, cậu nhảy từ trên bàn xuống, còn muốn nói gì đấy với cô nhưng ngay tại lúc này, tiếng chuông vào lớp vang lên.

Các học sinh quay về chỗ ngồi, chờ giáo viên bước vào, Hạ Lâm Hi mở sách giáo khoa ra, Cố Hiểu Mạn vẫn còn bấm điện thoại, cô mở trang chủ trong blog của mình, viết một đoạn suy nghĩ nhỏ, không ai biết cô đang làm gì, cô cũng chẳng muốn cho người ta biết.

Hạ Lâm Hi nghiêng mặt, thoáng nhìn màn hình điện thoại của cô ấy, từ nhỏ đến lớn thị lực của cô rất tốt, không cần phải đeo kính, lần này chỉ nhìn một chút cũng có thể nhận ra bí mật của Cố Hiểu Mạn – mọi dòng suy tư trong blog này đều liên quan đến Trần Diệc Xuyên.

Từ lớp 11 lên đến bây giờ.

Cố Hiểu Mạn nhớ kĩ mọi điều, từ yêu thích, thói quen đến cả lời nói của cậu. Cô vô cùng quan tâm đến cậu, cũng vì cậu mà buồn mà vui, cô chỉnh sửa lại từng câu, lẩm bẩm: "Tại sao một tháng rồi mà vẫn như thế này? Phải chăm chỉ học hành mới đúng."

Hạ Lâm Hi không kiềm được hỏi: "Tại sao cậu lại thích cậu ta?"

"Khai giảng năm lớp 11, mình không tìm được lớp." Cố Hiểu Mạn giấu chiếc điện thoại vào trong cặp táp. "Cậu ấy dẫn đường cho mình, còn kéo ghế ra hộ mình nữa."

"Chỉ vậy thôi?"

"Ừ, chỉ vậy thôi."

Hạ Lâm Hi chống cằm nói: "Sau này tan học, mình cũng sẽ kéo ghế hộ cậu."

Hai má Cố Hiểu Mạn ửng đỏ, vờ như không nghe thấy những lời này, cô mở sách giáo khoa ra, nói: "Cậu nói gì vậy, vào học rồi đấy, chăm chú nghe giảng đi!"

Giờ này là của môn Toán, thầy chủ nhiệm bước lên bục giảng, ánh mắt lướt qua phía dưới, được lưng chừng thì ngưng lại, hỏi: "Trương Hoài Võ đâu? Có ai biết Trương Hoài Võ đi đâu rồi không?"

Thầy nhanh chóng đi xuống phía sau, nhìn thoáng qua ngăn kéo, thấy bên trong trống rỗng, không có lấy một quyển sách, thậm chí cả bản nháp cũng không còn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!