Thời tiết gần đây thật khắc nghiệt, luồng không khí lạnh cứ thổi đến mãi chẳng chịu đi, nhiệt độ cứ thấp dần xuống, dần dà đã giảm đến mười độ rồi.
Sáng sớm rời giường, Hạ Lâm Hi cảm thấy cổ họng mình hơi rát, nhưng cô không nói lời nào, vẫn đi học như mọi khi. Hôm nay cô ra khỏi nhà hơi sớm, trên đường đi cũng chẳng thấy lấy một người bạn học, nhưng khoảnh khắc cô bước dọc trên hành lang lại nghe thấy giọng nói tức giận của một người đã cao tuổi.
Sớm mai mùa đông, ánh Mặt Trời vẫn còn rất nhạt, khi hà hơi có thể thấy cả làn khói trắng, một chốc mới tan đi. Một người đàn ông trung niên vạm vỡ đứng ở hành lang, đối diện với Trương Hoài Võ đang cúi gằm mặt, vung tay lên.
Một tiếng "Bốp!" giòn giã vang động.
Những học sinh trong các lớp cách nơi này không xa đang cố nhoài người ra cửa sổ "hóng hớt".
"Tao đã dặn mày thế nào? Cuối cấp là thời điểm rất quan trọng, mày không lo chăm chỉ học hành, lại trốn chơi game với người khác?"
Sau khi đánh con mình xong, cha của Trương Hoài Võ vẫn không nguôi giận: "Mày không chịu học cũng được, nhưng đừng có làm uổng tiền của tao, hôm nay tao phải đánh cho mày tỉnh ra, bỏ ngay ý định đi làm một đứa thất học đi!"
Một phần cũng vì nói quá to, cổ họng của ông trở nên không thoải mái, ông liền khạc ra một bãi đờm trên sàn lát cẩm thạch.
Trương Hoài Võ cúi đầu nhìn sàn nhà, sau đó liền lấy ra một tờ giấy lau tay, lau vết nhớt đó đi.
Cha của cậu còn định tiếp tục đánh, nhưng thầy chủ nhiệm đột ngột xuất hiện, ngăn lại kịp thời.
"Đừng đánh con trẻ, trước tiên phải khuyên bảo đã." Thầy Hà đứng chắn trước người cậu sau đó đưa tay về phía văn phòng. "Chúng ta vào trong văn phòng nói chuyện nhé, vừa may các giáo viên khác vẫn chưa đến."
Đừng đánh con trẻ, trước tiên phải khuyên bảo đã.
Lời nói này, ngờ đâu lại được thốt ra từ miệng thầy chủ nhiệm của bọn họ.
Hạ Lâm Hi cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, nhưng cô nhớ kĩ lại thì quả thật thầy chủ nhiệm chẳng bao giờ đánh học trò, thầy thích ném đồ vật lung tung hơn, ví dụ như cuốn "Học thuyết Toán học" của Tưởng Chính Hàn, hay là quyển truyện tranh của Trương Hoài Võ.
Chờ cô bước vào phòng học, cả lớp đã la hét ầm lên.
Có một bạn học nói: "Đáng sợ thật đó, ba của Trương Hoài Võ đánh thật rồi!"
Một bạn học khác cũng nói: "Nếu như mình bị ba mẹ bạt tai trước mặt người khác, mình sẽ xấu hổ đến mức tự tử. Sức chịu đựng của Trương Hoài Võ thật đáng khâm phục."
Mỗi người một ý nhưng dù là lời nói nào đi chăng nữa, bên trong đều nhắc đến Trương Hoài Võ.
Kể ra cũng thật lạ, có lẽ lòng tự trọng của một đứa con trong mắt cha mẹ không đáng giá bao nhiêu, nhưng nói đi cũng phải nói lại, trên đời làm gì có ai thích bị đánh mắng, thích bị hạ nhục kia chứ? Chính bản thân người lớn cũng không muốn thế vậy tại sao cần phải gây tổn thương cho con mình?
Không bao lâu sau khi tự hỏi, Hạ Lâm Hi hắt hơi.
"Cậu bị cảm rồi à?" Cố Hiểu Mạn hỏi. "Từ lúc cậu vào lớp đến giờ cũng đã hắt hơi ba lần rồi."
Hạ Lâm Hi mở tập ra, thành thật đáp: "Mình cảm thất cổ họng rất rát, mũi cũng nghèn nghẹn."
"Giọng cũng khàn rồi." Cố Hiểu Mạn quay đầu nhìn cô, bàn tay chạm vào trán Hạ Lâm Hi. "Tay của mình khá lạnh nhưng sờ trán cậu cũng thấy ấm đấy."
Cô ấy đề nghị: "Cậu đến xin phép thầy chủ nhiệm đi nhé."
Hôm nay là phiên trực lớp của Tưởng Chính Hàn, việc trực nhật được phân theo thành tích, người có điểm số càng kém thì số lần trực sẽ càng nhiều, vậy nên Hạ Lâm Hi lâu lắm mới trực một lần, còn Tưởng Chính Hàn lại phải làm liên miên.
Vì bận bịu chùi lau nên cậu bỏ lỡ chuyện Trương Hoài Võ bị đánh, cũng không thấy Hạ Lâm Hi vào lớp, chờ đến lúc cậu quay về chỗ ngồi, Hạ Lâm Hi đã nằm sấp lên mặt bàn.
Nếu trong phòng học chỉ có hai người bọn họ, Tưởng Chính Hàn nhất định sẽ ôm cô vào lòng nhưng trước mặt cả thế giới thế này, cậu chỉ có thể đứng một bên hỏi: "Cậu sao vậy?"
"Đầu óc choáng váng, cổ họng rất đau." Hạ Lâm Hi nói. "Mình nằm xuống một lát là đỡ thôi."
Tưởng Chính Hàn lại nói: "Để mình dẫn cậu xuống phòng y tế nhé."
Hạ Lâm Hi lắc đầu: "Hôm nay có bài kiểm tra, mình làm xong rồi xuống sau nhé!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!