Chương 21: (Vô Đề)

Nếu cậu trả lại cho mình, mình sẽ ném đi đấy.

Những lời này giống như đang uy hiếp, Hạ Lâm Hi biết vậy nhưng vẫn nói ra.

Cô sợ mình làm cậu giận, sợ chạm đến lòng tự trọng của cậu, nhưng hơn cả là sợ cậu không chịu nhận món quà này. Cuộc sống không phải đề thi, không ai cho cô một lời giải chính xác, chuyện duy nhất cô có thể làm chính là tự mình khám phá mọi thứ.

Nhưng ngay cả việc này cô cũng không làm được.

Tưởng Chính Hàn dựa lưng vào tường, nhìn gương mặt ửng đỏ của cô, sự nghiêm túc ban nãy biến mất, cậu không nhịn được bật cười, đi qua ôm lấy cô.

Hạ Lâm Hi ngây người trong lồng ngực cậu.

Một cử động nhỏ cô cũng không dám, dường như đã đưa tiễn mọi suy nghĩ sâu xa ban nãy theo cơn gió.

"Mình không được trả lại nhưng có thể bán ra mà." Tưởng Chính Hàn buông tay ra, khởi động chiếc máy tính bên cạnh. "Mình sẽ đăng hai chiếc máy này trên những trang web giao dịch, lâu nhất tầm một tháng có thể hoàn tiền cho cậu rồi."

Tưởng Chính Hàn không hề từ chối, nhưng những lời nói ra cũng không rõ ràng.

Cậu không chỉ nhận máy tính mà còn giúp cô nâng giá bán, thậm chí sẽ hoàn tiền lại cho cô, cậu chu đáo như vậy, Hạ Lâm Hi không nghĩ ra lời nào để tranh cãi.

Cô lùi lại vài bước, vừa lúc va vào giường cậu, cô không để ý nó là gì, chỉ nghĩ rằng có một chiếc ghế phía sau, trong vô thức ngồi xuống.

Đến tận lúc sau mới nhận ra có điều gì không đúng ở đây.

Gió thu len qua khung cửa sổ, thổi tung lớp mền mỏng bên rìa, cô gấp chiếc mền lại cho gọn ghẽ thì đôi mắt chợt dừng lại ở hai quyển vở nét chữ tinh tế trên mặt gối.

Một quyển môn Ngữ Văn, quyển còn lại là môn Vật Lý.

Trong đợt kiểm tra liên trường tháng trước, Hạ Lâm Hi một người một bút đã viết hết những con chữ này, tặng lại cho Tưởng Chính Hàn, nhưng quyển vở lại không nằm trên bàn học mà được Tưởng Chính Hàn đặt trên giường.

Hạ Lâm Hi chưa bao giờ nghĩ rằng, hóa ra trong những đêm trước ngày thi ấy, cậu đã nằm ở đây ôn lại từng kiến thức đã học.

"Lần trước là hai quyển vở, bây giờ còn cả hai chiếc máy tính nữa, mình nói trước để tránh hiểu nhầm này…" Hạ Lâm Hi nghĩ rất nhiều nhưng cô vẫn không biết nên hành xử ra sao, đành nói bóng nói gió: "Thay vì giao cho một người không quen biết, mình muốn để nó ở chỗ cậu, bây giờ mình không cần tiền, bảy năm đến cũng chưa cần."

Cô nói: "Nhưng sau này, cậu sẽ trả nhé."

Tưởng Chính Hàn đau khổ nghĩ, nếu cậu đồng ý, chỉ sợ sau này cả tiền lẫn người đều giao cho cô mất.

Hạ Lâm Hi cảm thấy cậu giao động, ngay lập tức nhận ra mình cần nắm bắt thời cơ này trước khi cậu bình tĩnh lại, dù lòng cô vẫn lo lắng rất nhiều nhưng vẫn cứ đến bên cạnh cậu: "Đúng rồi, mình có chuyện muốn nói với cậu nữa, mình còn muốn lấy lãi đấy."

Tưởng Chính Hàn cúi đầu lại gần, nghĩ rằng cô có chuyện gì quan trọng muốn nói nhưng Hạ Lâm Hi chẳng nói lời nào, cô chỉ đặt lên má cậu một cái hôn thật khẽ.

Tất cả như nảy mầm trong lòng cậu.

Phòng ngủ này trước giờ vẫn là phòng ngủ, thế nhưng bây giờ tủ sách sắp xếp gọn gàng, những tấm poster dán trên tường và những thùng linh kiện linh tinh, giây phút này đều không chân thật.

"Nếu muốn lãi thì cậu nên lấy nhiều vào." Tưởng Chính Hàn nắm tay cô, không cho phép rút ra, đề nghị. "Mình không ý kiến đâu."

Gương mặt Hạ Lâm Hi ửng đỏ, cô cố rút tay nhưng không thể làm được, cuối cùng đành hối thúc: "Được rồi, cậu đồng ý với mình đi."

Dường như đã đoán trước cô sẽ như vậy, Tưởng Chính Hàn mở tập ra, viết hợp đồng, còn kí tên đóng dấu chỉnh chu, không chỉ vì tiền bạc, mà bởi đây còn là một hợp đồng bán mình.

Hạ Lâm Hi cất kĩ hợp đồng bán mình này đi, nói lời tạm biệt với cậu nơi ngã ba đường.

Ánh hoàng hôn ngày thu trải dải trên con phố, những chiếc lá khô rơi xuống lấp đầy mọi lối đi, đường về nhà cũng như con đường đưa cô đến đây, thế nhưng hai người cùng nhau đi qua, thời gian lại trôi nhanh hơn một chút.

Những con phố ở trung tâm sau buổi chiều vẫn còn náo nhiệt như cũ, không thua kém gì phố xá ban ngày, vẫn là lớp lớp mái nhà không đều xây từ năm tám mươi chằng chịt nhau, vẫn là những đứa trẻ chạy nhảy rộn ràng khắp đường.

Trời trong mây nhạt, hoàng hôn buông xuống nơi xa xa những toà nhà cao tít tắp thật khác xa so với trước tầm mắt này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!