Kì thi liên trường lần này đề Toán rất khó nhưng đến môn Vật Lý thì lại rất đơn giản, đấy cũng coi như là sự may mắn của Tưởng Chính Hàn
Mọi người xung quanh nhìn cậu với con mắt khác xưa, ngay cả Trương Hoài Võ cũng nói: "Chính Hàn, cậu thay đổi rồi, bây giờ cậu chẳng khác gì kình ngư trở mình."
Tưởng Chính Hàn nhìn vào bảng điểm, thấy thứ tự của mình: "Cho dù là top mười từ dưới đếm lên thì mình cũng là kình ngư."
Trương Hoài Võ đập bàn, khí thế ngút trời nói: "Cậu tận dụng cơ hội này, chen chân vào top mười của lớp đi."
"Không được đâu." Cố Hiểu Mạn ngồi bàn trên nói. "Cậu nhìn top mười của của lớp chúng ta đi, có ai không phải là ngọa long tàng hổ chứ?"
Cô cẩn thận nâng cốc nước nóng lên, thổi một hơi, vừa nhìn bài thi của mình, vừa tiếp tục nói: "Hơn nữa kì thi này đề Vật Lý với Hóa Học tương đối dễ, điểm của cả lớp rất cao, căn bản cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu."
Hạ Lâm Hi cùng lúc đi đến, nghe thấy cô ấy nói vậy, cô cũng đáp: "Ít ra không bị chuyển xuống lầu dưới là tốt lắm rồi."
Ít ra không bị chuyển xuống lầu dưới.
Đây thật sự là những lời từ tận đáy lòng.
Bây giờ đã vào giữa tháng chín, qua một tuần nữa sẽ có thêm một kì kiểm tra, cô thầm tính nhẩm, từ đây đến lúc thi đại học cũng chỉ còn tám tháng nữa thôi. Cô chẳng thề nào ngờ, thời gian lại trôi qua mau đến thế.
Bỗng nhiên Trương Hoài Võ cười nói: "Hạ tỷ, chị nói vậy có phải luyến tiếc Chính Hàn nhà em không?"
Cậu hơi chồm về phía trước, hứng khởi trêu ghẹo: "Em có cảm giác gần đây hai người nói chuyện với nhau nhiều lắm nhé, hơn nữa còn không cho em nghe, mọi khi hai người thường nói về gì đấy, đừng bảo với em là chỉ chuyện học thôi nhé…"
Hạ Lâm Hi vẫn bình thản đáp: "Chỉ nói chuyện học thôi."
Cô nói: "Chúng mình nói về các điểm Lagrange, tích phân suy rộng và chuỗi Taylor."
Tưởng Chính Hàn gật đầu, mở vở của mình ra: "Môn toán hầu hết đều xuất hiện trong các ngành học."
Trương Hoài Võ nghe vậy có hơi mờ mịt, cậu không ngờ người ta bàn chính sự thật, hơn nữa còn nghiêm túc thảo luận về toán học như thế, bỗng dưng cậu cảm thấy thật xấu hổ cho suy nghĩ không đứng đắn của mình.
Trương Hoài Võ tiếp tục hỏi: "Chính Hàn này, có phải cậu bị ảnh hưởng bởi vị thiên tài này không, sao tiến bộ nhiều vậy?"
Lời còn chưa dứt, Hạ Lâm Hi đã cầm cốc lên, đi ra cửa sau xuống lầu lấy nước.
Tưởng Chính Hàn cũng rời khỏi chỗ ngồi, bỏ lại một câu: "Nhờ đề Lý lần này đơn giản thôi mà."
Trên hành lang, không khí vẫn náo nhiệt như mọi khi, người băng ngang qua người, gió thu thổi qua trên nóc nhà cao tầng, những tấm poster bay tứ tán, đa phần các học sinh đã thay đồng phục mùa đông, giống như Hạ Lâm Hi đang đi phía trước.
Cô giữ chặt chiếc cốc của mình, đến phòng lấy nước ở lầu hai.
Tưởng Chính Hàn hai tay trống không đi bên cạnh cô, tất nhiên cậu cũng chẳng lấy nước làm gì.
Bỗng dưng Hạ Lâm Hi nói: "Cậu lại gần mình như thế sẽ bị người khác chú ý đấy."
Vậy nên Tưởng Chính Hàn tự động tạo ra một khoảng cách giữa hai người.
Đã gần vào tiết, trong phòng lấy nước, hai người họ vẫn duy trì khoảng cách như cũ, Hạ Lâm Hi ấn công tắc, nhìn dòng nước rơi xuống làm đầy cốc, từng dòng từng dòng chảy xuống, chỉ một thoáng đã xong, cô mở miệng nói: "Tối hôm qua mình gọi điện cho cậu nhưng không có ai nghe máy."
"Mình không ở nhà." Tưởng Chính Hàn đáp. "Cũng không mang theo điện thoại."
Hạ Lâm Hi gật đầu, lại nói: "Cũng không có gì quan trọng đâu, chỉ muốn nói chuyện với cậu thôi…"
Vốn dĩ cô muốn nói nhiều thật nhiều chuyện cho cậu nghe, nhưng lời đã đến cửa miệng vẫn ngoan cố dấu diếm: "Nói về chuyện học."
Nhớ lại cuộc nói chuyện ban nãy của cô và Trương Hoài Võ, Tưởng Chính Hàn cười hỏi: "Về định lý Taylor sao?"
Hạ Lâm Hi không trả lời, nước sôi tràn khỏi cốc của cô, tay phải cô đang đặt trên cốc, thiếu chút nữa sẽ bị phỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!