Bỗng có người để ý đến túi xách của Hạ Lâm Hi, ồ lên: "Hạ nữ thần, tuy Thời Oánh nôn lên túi cậu nhưng chỉ cần giặt sạch là dùng lại được thôi.
Hiếm khi Hạ Lâm Hi ngẩn ra, cô nhớ đến lời mê sảng của Thời Oánh và chiếc nhẫn trên tay, bỗng dưng có ý nghĩ đáng sợ. Nó quá đột ngột, bởi lẽ luẩn quẩn vòng bạn bè của cô chưa ai thành cha thành mẹ cả.
Tưởng Chính Hàn ra khỏi cửa tìm nhân viên phục vụ, xử lý mớ hỗn độn dưới thảm. Theo quy định của nhà hàng, họ phải đền tiền. Tưởng Chính Hàn im lặng thanh toán tất cả mà không ai hay, cuối cùng nói vài câu với bạn học cũ rồi nắm tay Hạ Lâm Hi ra về.
Hạ Lâm Hi cũng quên luôn túi xách của cô, chỉ lấy ví tiền và điện thoại sau đó đi bên cạnh Tưởng Chính Hàn. Cố Hiểu Mạn và Trần Diệc Xuyên cũng đi theo họ. Trương Hoài Võ nhanh nhảu hơn, bấm thang máy cho mọi người.
Đến lúc thang máy đi xuống, Trần Diệc Xuyên hỏi: "Thời Oánh gả cho ai, Tần Việt sao?"
Trương Hoài Võ già dặn trả lời: "Đâu phải đeo nhẫn nghĩa là kết hôn đâu?"
Đúng lúc này, Tưởng Chính Hàn có ý định cầu hôn lại phải tính tới tính lui. Anh ôn lại kế hoạch trong đầu, vẫn nắm lấy tay Hạ Lâm Hi.
Tưởng Chính Hàn nói sang chuyện khách: "Đa số mọi người đều lên nghiên cứu sinh." Trương Hoài Võ tiếp lời: "Tỉ lệ ra trường có việc như chúng ta thấp lắm."
"Người khởi nghiệp cũng rất ít." Hạ Lâm Hi nói. "Dường như chỉ mỗi chúng ta."
Lời còn chưa dứt, thang máy đã mở ra.
Trần Diệc Xuyên bước ra một bước, nói: "Không phải còn Từ Trí Lễ sao?"
Người cậu phảng phất mùi rượu, vừa đi vừa mói: "Nghe nói trong công ty cậu ta có người tên Trịnh Tầm, tên đó tham ô nhiều công khoản, bây giờ đang đưa nhau lên tòa án, mà dù sao cũng đâu liên quan đến chúng ta."
Cậu đứng trước bậc thềm, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cảm khái: "Cậu xem "Võ Lâm Ngoại Truyện" chưa?" Tôi ít khi xem phim cũng coi đấy."
Câu dang tay, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Tôi ấn tượng với một lời thoại, cũng không nhớ là ai, nhưng đái khái thế này. Đời người rất ngắn, thời gian qua nhanh, chốc lát là lại quên đi, nhưng chỉ có tình cảm của con người là như rừng núi bạt ngàn, kéo dài không dứt."
Thời gian qua nhanh cho nên không thể ngoảnh đầu. Đến cuối cùng đã tận dụng được bao nhiêu? Lãng phí bao nhiêu?
Tết Âm Lịch, cả công ty đều được nghỉ. Từ lúc khởi nghiệp đến nay, đây là năm đầu tiên Tưởng Chính Hàn đón năm mới ở nhà. Cùng lúc đó, anh cũng đã chuẩn bị rất tốt để gặp mẹ vợ tương lai.
Cha mẹ anh không sống trong nội thành nữa, họ lại chẳng dọn vào những tiểu khu xa hoa mà chỉ chuyển đến phía đông vùng ngoại ôm. Nó khá gần nhà ngoại của Hạ Lâm Hi.
Hạ Lâm Hi không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy sẽ tiện đường nếu sau này đến thăm.
Lúc cô dẫn Tưởng Chính Hàn vào nhà, cả ba mẹ cô đều ở đây. Cha Hạ Lâm Hi thấy con gái cười rất hiền lành, tình thương của một người cha thể hiện rõ rệt. Nhưng mẹ Hạ Lâm Hi lại không biểu hiện gì.
Tuy không lên tiếng nhưng cũng đâu còn lựa chọn nào khác.
Sau cơm chiều, mẹ Hạ Lâm Hi hỏi: "Con chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp của Bắc Kinh chưa?
"Dạ rồi." Hạ Lâm Hi gật đầu. "Tụi con đang tìm nhà. Con cũng muốn nuôi thêm một chú chó." Người không không gầy lại cũng chẳng béo thêm, nhưng làn da càng lúc càng tắng nõn, trưởng thành lại càng hấp dẫn hơn.
Đáy lòng lo lắng của mẹ Hạ Lâm Hi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Bà luôn nghĩ Tưởng Chính Hàn không đối xử tốt với con gái mình, luôn đợi lúc nào đấy con gái chịu hiểu ra, nhưng nhìn trước mắt có lẽ chăm sóc rất được.
Mẹ cô sẽ không bao giờ thừa nhận, Tưởng Chính Hàn chăm sóc Hạ Lâm Hi cũng... tốt như nhà họ.
Mẹ Hạ Lâm Hi đẩy đĩa sau qua cho cô, dường như không nhìn Tưởng Chính Hàn: "Bọn con muốn tìm căn nhà thế nào? Mẹ quen vài người bạn kinh doanh bất động sản ở Bắc Kinh, để giới thiệu họ cho các con."
Tuy không nhìn Tưởng Chính Hàn nhưng lời vừa ra cửa miệng, từ "con" thành "các con", có lẽ với bà, đây là sự nhượng bộ lớn nhất rồi.
Cha Hạ Lâm Hi có cảm thấy được, ông mừng đến nỗi thả đủa xuống, vỗ vai Tưởng Chính Hàn, như tình đồng chí trải qua cách mạng thành công.
Tưởng Chính Hàn cười cười, nói nhỏ: "Cảm ơn... dì." Thật ra anh muốn gọi là mẹ vợ nhưng cái gì cũng cần trước sau, anh không phải là người nóng lòng muốn đẩy nhanh mọi chuyện.
Cha Hạ Lâm Hi lên tiếng giúp đỡ: "Hai đứa chọn nhà rồi bao giờ sẽ kết hôn?" Nói xong còn cười bảo: "Hai mươi ba tuổi còn trẻ, thôi, đừng vội làm gì."
Cha cô vất vả lắm mới kiềm được, ngờ đâu mẹ cô lại phản chiến: "Không thể qua loa, phải bàn bạc cho kĩ." Còn chưa dứt lời, Tưởng Chính Hàn đã nhận lời khuyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!