Chương 109: (Vô Đề)

Ở phòng khách cách đó không xa, Hạ Lâm Hi nhận ra manh mối, cô qua hỏi nhân viên tiếp tân, cô ấy đành thuật lại: "Thật không may, hôm nay quản lý Vương họp đột xuất, không thể gặp mặt giám đốc Tưởng.

Hạ Lâm Hi ngẩng ra nhưng vẫn giữ sự bình tĩnh, lịch sự trả lời: "Cảm ơn, xin hỏi cô, cô biết Tưởng tổng đã đi đâu không?"

Nhắc đến Tưởng tổng, gò má cô lễ tân ửng đỏ: "Tưởng tổng đến nhà vệ sinh ạ."

Hạ Lâm Hi không có tâm trạng để ghen, cô quay lại kéo Tiễn Thần nói: "Không thấy Tưởng Chính Hàn đau, hôm nay quản lý Vương hẹn trước kia cho chúng ta leo cây, cô lễ tân nói Tưởng Chính Hàn ở nhà vệ sinh nam, cậu đến đó tìm anh ấy đi."

Phòng khách bài trí ấm áp, một tấm thảm màu va, ghế sopha mềm mại như tơ và còn cả bánh cùng trà liên tục mang đến. Thể xác và tinh thần Tiễn Thần đang rất thư thái cho đến khi Hạ Lâm Hi gọi: "Tiểu Hi, cậu đừng vội, Chính ca bị sao?"

Hạ Lâm Hi vô cùng lo lắng, cô thành thật nói: "Chắc không có gì nhưng anh ấy không nhận điện thoại của mình."

Tiễn Thần liền đáp: "Được, mình đến nhà vệ sinh tìm cậu ấy.

Nói xong, quả thật đến nhà vệ sinh.

Nhưng Tiễn Thần dạo trong nhà vệ sinh nam một vòng, gõ cửa từng buồng, bị người ta mắng "Biến" hay hỏi "Mày có bệnh à?" cũng không tìm được Chính ca của cậu ta.

Cậu phiền muộn ngồi xổm xuống chiếc ao gần đó, giống như một Đại tướng quân tuân mệnh hoàng hậu tìm Hoàng Thượng mất tích nơi biên cương, không tìm được không dám hồi cung đối diện.

Mà ở lầu 42 xa xôi, Hoàng Thượng đang cầm máy tính trong tay, không biết vì mình mà cả hậu cung và triều đình loạn hết cả lên. Anh giấu mình ở góc chết của camera, cố gắng đột phá phòng tuyến cuối cùng, vượt qua mặt người giám sát lần 42, thế nhưng mật mã cuối cùng là gì?

Anh cầm lấy máy tính, đứng trước cánh cửa còn mật mã kia, đưa ra một dãy mười sáu con số, cuối cùng cũng bước được vào.

Hành lang rất dài, Tưởng Chính Hàn không biết đường đi, anh chỉ dựa vào trực giác, đứng trước một cánh cửa bằng gỗ lim. Trên cửa có một biển vàng, đề tên tiếng anh của CEO.

Tưởng Chính Hàn gõ cửa ba tiếng, người bên trong đáp: "Mời vào."

Anh không do dự, vượt qua cánh cửa.

Cùng lúc đó, Tiễn Thần quay lại chỗ ngồi, Hạ Lâm Hi đứng trước mặt, nhìn thẳng cậu hỏi: "Chính Hàn…"

"Cậu ấy ở nhà vệ sinh…" Tiễn Thần sợ cô lo quá đâm giận, nhưng xét thấy Tưởng Chính Hàn không phải đứa trẻ, hẳn là tự lo cho mình được, vậy nên chỉ có thể chiếu cố tình hình của mình, đành phải lựa lời nói dối thiện chí: "Sáng nay bụng Chính ca không tốt lắm, hiện tại còn đau."

Hạ Lâm Hi nói: "Lâu vậy sao?"

"Đúng vậy." Tiễn Thần gật đầu, tiếp tục nói dối. "Mình ra ngoài gọi điện, các cậu đừng gấp, một lúc sau Chính ca sẽ quay lại mà."

Nói xong lời này như đang trấn an các cô. Tiễn Thần vội vàng chạy ra ngoài cửa, một bên cầm điện thoại gọi điện, một bên đến những nhà vệ sinh khác, lật cả thế giới lên để tìm Tưởng Chính Hàn.

Tưởng Chính Hàn lại ở văn phòng dành cho CEO, mang theo một chiếc máy tính, bình tĩnh kéo ghế ngồi xuống. Anh có thể ngồi đối diện CEO bởi lẽ sau khi nghe lời giới thiệu của anh cũng có hứng thú: "Tôi đã gặp cậu trên các diễn đàn rồi, ngồi xuống đi."

Bức màn vén lên một nửa, ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào, căn phòng sạch sẽ, trang trí đơn giản. Ngoài ý muốn, CEO vẫn còn rất trẻ, không chỉ vẻ ngoài tuấn tú mà trên các trang báo vẫn hay đưa tin, anh ta là một người thành công ngoài tuổi ba mươi.

Vị CEO này sinh ra ở nước mỹ, sống trong một cộng đồng Hoa Kiều từ bé nhưng tiếng Trung lại không tốt lắm, dù sao cũng không cần giap tiếp nhiều. Sau năm năm kể từ lúc thành lập Lion, nó ngay lập tức xâm chiếm 80% thị trường trong nước, từ tầng trệt nhìn lên cũng đã thấy đây là một công ty giàu có tràn đầy sức sống.

Số Tưởng Chính Hàn vẫn còn rất may, hôm nay CEO lại ở văn phòng.

Anh biết CEO bộn bề nhiều việc nên nói chuyện rất rõ ràng xúc tính, nhanh chóng đến trọng điểm. Nhưng nhìn thấy đối phương trả lời bằng phương ngữ rất chậm, Tưởng Chính Hàn đành đổi sang nói tiếng Anh. Nhờ vậy mà anh ta nói chuyện trôi chảy và mạch lạc hơn nhiều.

Tuy giọng nói Tưởng Chính Hàn dễ nghe nhưng chữ viết anh lại rất mất mặt, khi ký tên thì nét chữ không đẹp đẽ để lộ rõ ràng. Từ lúc cấp ba, Hạ Lâm Hi từng nhắc khéo anh nên luyện tập một chút đi, viết xấu như vậy không tốt lắm. Nhưng đã qua bao năm rồi, anh vẫn không có tiến bộ gì.

Anh ngồi trong căn phòng này một tiếng, nói đến phiên bản cũ của 3.0, ưu thế so với sản phẩm của XV, giám chế hình ảnh và cả các điện toán đám mây. Sau đó bắt đầu thử nghiệm tại nơi, thậm chí còn thẳng thắn về các phép tính cải tiến của mình.

Đợi sau khi nói xong, anh ký hợp đồng dự án với Luon, tuy chữ xấu đã để lộ rõ rệt nhưng kết quả của chuyến đi này không tệ.

CEO ra khỏi văn phòng, tự mình tiễn anh đến thang máy. Lúc đi ngang qua cửa thang máy đã có mật mã kia, anh ta hơi đăm chiêu, nói: "Tôi nên đổi camera mới được."

Tưởng Chính Hàn xuống phòng khách lầu hai cũng đã sau bốn giờ. Hoàng hôn che lấp không trung, anh cầm hợp đồng trong tay, dường như còn rất run nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh. Không phải anh không vui, mà là nghĩ đến gia đình của mình, thành công rất lớn này khiến anh choáng ngợp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!