Chương 108: (Vô Đề)

Sau khi cậu giới thiệu từng người đang ngồi, đạo diễn ho khan, vào thẳng vấn đề: "Các cậu đang quảng cáo sản phẩm hay phô trương công ty đấy?"

Tiễn Thần nói: "Cũng không rõ nữa, nhưng nếu công ty được lên thì sẽ tăng lượt tìm kiếm đúng không, không chừng thu hút khách hàng nữa đấy."

Cậu thở dài một hơi, nói: "Hiện tại cho dù là tài khoảng VIP đi chăng nữa, quảng cáo của một công ty mấy ai đọc, vậy rất tốn tiền."

Đão diễn liền nói: "Cậu có nhớ [ Sổ tay siinh viên chưa tốt nghiệp ] không? Người được yêu thích nhất là ai cậu biết chứ? Không phải là bạn Tưởng nhặt rác đó sao? Bình luận đều khen cậu ta tuấn tú, muốn trở thành rác để cậu ta nhặt lên, công ty cậu có điều kiện thế này, nội dung cũng tạo thêm đà thành công."

Tiễn Thần gật đầu, nửa hiểu nửa không.

Đạo diễn cận nặng nhưng lúc nheo mắt lại thì rất tinh ý: "Quay cảnh phỏng vấn công ty cũng như quay một bộ phim vậy, thứ tôi muốn thể hiện đó là mỗi người phải có một bản giới thiệu riêng, thể hiện thứ gì đó độc đáo chỉ họ mới có…"

Tiễn Thần cười cổ vũ: "Như [ Nếu bạn là người duy nhất ] trên đài VCR sao?"

"Không, không không, cậu nghĩ đi tận đâu vậy?" Đạo diễn dứt khoát phủ nhận. "Chủ đề của các cậu là việc làm, nhiều hơn là sản phẩm công ty, đẩy sang nhiệt huyết tuổi trẻ."

Nói xong, cậu cầm loa hô to: "Được rồi, chúng ta bắt đầu quay."

Người thức nhất phỏng vấn là tổng giám đốc Tưởng Chính Hàn.

Anh phụ trách giới thiệu sản phẩm, địa điểm quay là phòng họp, đầu tiên là hỏi chuyện, sau đó anh trả lời, từ đầu tới cuối rất tự nhiên. Khi đạo diễn bảo anh cười, anh đều làm theo, đến cả người quay cũng rất khen ngợi: "Chỉ một lần, quá tuyệt!"

Đạo diễn vui vẻ cất bước qua Tưởng Chính Hàn, người tiếp theo là Tạ Bình Xuyên, quá trình phỏng vấn cũng rất thuận lợi. Rồi đến lão Dương, tổ trưởng tổ kĩ thuật, đôi mắt mệt mỏi của tổ trưởng tổ trang phục bừng sáng, huơ huơ cuốn kịch bản trong tay, gào lên: "Đèn đâu? Tổ ánh sáng vào đây!"

Đạo diễn cười hiền hòa, thấy lão Dương liền hỏi: "Xin chào anh, cho hỏi năm nay anh bao nhiêu ạ?"

Thấy anh ta dùng kính ngữ, lão Dương đỏ mặt trả lời: "Hai mươi… Hai mươi ba tuổi."

"Tài quá!" Đạo diễn kéo tay áo Tiễn Thần, truyền kinh nghiệm cho cậu ta. "Đồng nghiệp này của cậu là người thành thật, hướng nội, chăm chỉ làm việc đúng không?"

Tiễn Thần gật đầu lia lịa.

Đạo diễn đẩy cao gọng kính: "Được rồi, tôi hiểu mà."

Sau nửa ngày, công tác quay chụp cũng xong, như đã hứa hẹn, đạo diễn tạo nên những cảnh quay khác nhau, góc khai thác khác nhau, cố gắng truyền tải ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Hơn cả, trong quá trình cắt nối, biên tập xử lý hậu kì còn chụp thêm vài tấm để bỏ vào kỉ yếu cuối năm, sau khi đầy đủ thủ tục nhóm làm phim mới quay về. Khoảng một giờ sau, trên diễn đàn của Tưởng Trí Hàn dấy lên một làn sóng ủng hộ anh. Hạ Lâm Hi cũng truy cập vào nơi đó, xem mặt mũi của đồng mình nghiệp mình khi lên hình đã nói gì lúc đưa ra quyết định khơi nghiệp.

[ Sinh viên gầy dựng sự nghiệp ] là một khởi điểm vô cùng tốt, cộng đồng mạng tiếp cận rất nhanh, lượt xem tăng liên tục… Hơn nữa hình ảnh từng nhân viên khiến mọi người khắc sau, bàn tán dưới phần bình luận rất sôi nổi.

Cùng trong lúc đó, số lượng khách hàng có chiều hướng gia tăng.

Hạ Lâm Hi ngồi trong văn phòng của Tưởng Chính Hàn, tự nói: "Tuy khách hàng có tăng lên thật nhưng số lượng không đủ."

Tưởng Chính Hàn ngồi trên ghế của anh, đôi mắt dời khỏi màn hình, nhìn sang Hạ Lâm Hi: "Anh đã liên hệ quản lý của Lion, chiều mai sẽ đến gặp mặt tại phòng họp của họ." Sau đó bổ sung thêm: "Qua tháng mười chưa chắc cách này còn tác dụng."

Hạ Lâm Hi thầm nghĩ, tin tức thay đổi liên tục nhiệt độ trên mạng xã hội nhiều lắm cũng chỉ duy trì được hai tuần, qua một thời gian sau, có khi lại chẳng ai hỏi thăm nữa.

Tuy cô nghĩ như vậy nhưng cũng không nói ra, vẫn cổ vũ như trước: "Em đi với anh, em đợi trong phòng khách."

Ngày hôm sau bầu trời trong lành nhưng thời tiết khá lạnh. Lúc này là lúc năm ba được nghỉ đông, có phải bạn học cùng công ty không về nhà, vẫn hăng hái chiến đấu với sản phẩm tuyến đầu. Cả đoàn người họ bao gồm năm sáu người, đến Lion trước nửa tiếng, nhân viên tiếp tân lịch sự chào hỏi, đưa bọn họ đến phòng khách và yêu cầu chờ đợi.

Trong lúc nhận điện thoại, Tưởng Chính Hàn ra ngoài một lát.

Phòng khách khá gần phòng thị trường, Tưởng Chính Hàn gọi điện trong góc khuất, đầu dây bên kia là Tạ Bình Xuyên. Tạ Bình Xuyên ngỏ ý, nếu lần quay vòng vốn này lại có vấn đề, anh có thể bán đi phần bất động sản của mình ở Mỹ.

Tưởng Chính Hàn đáp: "Có lẽ hôm nay sẽ chuyển biến."

Tạ Bình Xuyên liền hỏi: "Các cậu đến Lion rồi?" Trước đây anh từng là người của công ty XV, từ chối phòng nhân sự của Lion nhiều lần, để tránh gặp lại người quen cũ, hôm nay anh không tham gia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!