Sự đánh giá dành cho hai công ty bao giờ cũng khác sự đánh giá cho hai cá nhân. Cô tìm cách giải quyết nhưng không tìm được cách nào lợi ích cao nhất.
Trần Diệc Xuyên cũng hiểu được, cậu nói: "Tưởng tổng, theo ý cậu, cho dù chúng ta giải thích thì với dữ liệu trong tay khách hàng cũng không tin tưởng đúng không? Chỉ cần bên Từ Trí Lễ không chịu nhận, chuyện này có thể đi xa hơn…"
Cậu nghĩ đến phiền não, tạm ngưng nói: "Mọi người này, không còn cách nào khác sao? Chúng ta phải đối phó thế nào đây?"
Tưởng Chính Hàn nói một nẻo khác: "Trán của cậu rất nóng, để tôi chở cậu đến bệnh viện."
Trong phòng họp đặt một chiếc bàn dài, ghếp xếp một vòng xung quanh, sàn nhà lát đá cẩm thạch. Sáng hôm nay, nhân viên tạp vụ có dọn dẹp qua một lần, bóng loáng phản chiếu dáng người.
Trước năm nay, bọn họ còn làm việc trong tầng hầm. Lúc ấy sàn nhà là xi măng, cửa sổ… Đúng rồi, họ còn không có cửa sổ, chẳng những vậy đến một phòng họp cũng không có, trên dưới công ty cùng làm việc tại một chỗ.
Vất vả bước từng bước, công ty thành hình, có chỗ đứng rõ ràng, ấy vậy mà giờ đây sóng gió kéo đến liên miên. Thành quả bị công ty XV cướp đi, danh tiếng giảm xuống trong mắt người dùng, Trần Diệc Xuyên nghĩ đến đây, day day trán: "Lúc sốt nhẹ, các cậu có đến bệnh viện không?"
Cậu đứng dậy tại chổ, trên áo còn đeo thẻ nhân viên, đi đến cửa, nhỏ giọng nói: "Tôi uống thuốc hạ sốt sau đó tiếp tục làm việc, ít nhất trước tháng chín năm nay, phiên bản 3.0 phải được ra mắt."
Trước tháng chín năm nay, phiên bản 3.0 phải được ra mắt.
Bất giác Hạ Lâm Hi nhận ra rằng, công ty này không phải của một mình Tưởng Chính Hàn, người dồn hết mọi tình cảm vào nó không chỉ mỗi cô hay anh.
Cuộc họp kết thúc tại đây. Tạ Bình Xuyên lên tiếng tổng kết, dường như anh cũng đồng ý với Tưởng Chính Hàn, tham khảo dữ liệu của Apple, iCloud và cả Cốc Cốc, ngoại trừ nhắn tin giải thích với các công ty từ bé đến lớn ra thì không đề cập gì thêm.
Hạ Lâm Hi không lo lắng vấn đề này nữa, cô đứng sau Trần Diệc Xuyên, hỏi: "Cậu không định đến bệnh viện sao?"
"Đến bệnh viện làm gì?" Trần Diệc Xuyên nói. "Đừng nghĩ tôi yếu đuối như vậy."
Hạ Lâm Hi mở cửa chính ra, nhìn Cố Hiểu Mạn bên ngoài, sau đó nói: "Cố Hiểu Mạn thấy cậu như vậy cũng sẽ khuyên đi bệnh viện." Bệnh đến như núi đè, bệnh đi như kéo tơ, huống chi gần đây cậu thường xuyên thức thâu đêm, hệ miễn dịch sẽ giảm xuống, cô nghĩ cậu bị viêm phổi chứ không còn sốt nhẹ bình thường nữa.
Nhưng lúc này đây có kéo Cố Hiểu Mạn ra cũng vô dụng, Trần Diệc Xuyên luôn tự cho mình là một nam thanh thiên tráng kiện, không cần hoảng hốt vì chút cảm vặt. Cho đến khi Hạ Lâm Hi nói: "Nếu không phải là sốt nhẹ mà là bệnh lây cho người khác thì sao? Bây giờ cả công ty đang gấp rút, nhưng người khách không phải ai cũng ngoan cố như cậu."
Lời của Hạ Lâm Hi gọn ghẽ nhưng ý định rõ ràng, Trần Diệc Xuyên sững sờ tại chỗ trong chốc lát, cuối cùng cũng bị Tưởng Chính Hàn lôi tới bệnh viện.
Sau khi kiểm tra, quả nhiên là viêm phổi.
Viêm phổi cần chuyền nước liên tục, mỗi lần chuyền hơn một tiếng, sau khi người bệnh khỏi hẳn còn để lại triệu chứng trong thời gian ngắn đó là cảm giác thiếu sức sống và mệt trong người. Trần Diệc Xuyên là một trong những chủ lực của công ty, bỗng dưng gục ngã đúng lúc này, vô hình chung lại tạo thêm láp lực.
Hạ Lâm Hi chủ động gánh bớt trách nhiệm của cậu, cùng lúc đó năm ba bắt đầu, rất nhiều bạn học ra ngoài thực tập. Cô như đa số mọi người, vừa vội vàng bài vở, vừa bộn bề công việc, tuy bị xoay như một con quay nhưng ít ra vẫn đủ tỉnh táo.
Cứ vậy tới lui cũng đến lần quay vòng vốn tiếp theo của công ty.
Kết quả như bọn họ đã dự đoán, lần quay vòng vốn thứ ba này không tốt lắm. Một vài nhà đầu tư thể hiện thái độ cần xem xét thêm, một vài người còn không, màng đến, bởi lẽ bọn họ đều băn khoăn, công ty XV làm ra sản phẩm tương tự, còn một công ty nhỏ chưa có danh tiếng gì, không có sản sản phẩm độc đáo, chuyện bị thị trường nuốt chửng chỉ là sớm muộn.
Tài chính cạn kiệt kéo theo phiên bản 3.0 ra mắt chậm một tháng.
Sự cải tiến trong sản phẩm mới không chỉ dữ liệu đám mây, phân tích đám mây hay dữ liệu bên thứ ba mà còn cả đám mây trực tuyến. Ngành trực tuyến hiện tại không có sự kiên nhẫn, Tưởng Chính Hàn tiêu hao cả nhân lực và tiền của để giao thiệp với một bên, hơn nữa trong thời gian đó anh cũng đồng ý nhận vài hợp đồng giá rẻ.
Tạ Bình Xuyên vẫn kiên quyết với suy nghĩ của mình, tiếp tục thương thảo vấn đề hợp đồng đám mây, anh thấy Tưởng Chính Hàn đang rất qua loa với chuyện này. Tạ Bình Xuyên mong đợi có thể dùng chức năng mới để kiếm tiền, Tưởng Chính Hàn đề xuất hạ thấp giá cả. Đây là lần đầu tiên bọn họ đeo đuổi ý nghĩ khác nhau, nếu không phải tính tình Tưởng Chính Hàn ôn hòa, chuyện gây gỗ trong văn phòng hoàn toàn có thể xảy ra.
Cách vách phòng tổng giám đốc là phòng của Hạ Lâm Hi. Cách một bức tường thủy tinh, cô nghe Tạ Bình Xuyên nói: "Cậu đưa điện toán đám mây về miễn phí, tôi không tán thành. Người sử dụng muốn của rẻ, đó là chuyện bình thường."
Tạ Bình Xuyên đã rất tức giận nhưng gương mặt vẫn không thể hiện điều gì: "Đừng nói hội viên một tháng chỉ cần đóng một trăm phần trăm, cho dù chỉ ba mươi phần trăm số tiền đó…" Ba mươi phần trăm chỉ là giả thuyết của Tạ Bình Xuyên, anh hơi trầm ngâm, nếu có một số tiền rơi trên mặt đất thì bình thường có thể làm được gì? Anh liên tưởng đến sản phẩm mạng: "Nhiêu đó tiền có thể thuê máy lên mạng, đại bộ phận khách hàng sẽ không bỏ tiền ra chỉ để tôn trọng thành quả lao động đâu."
Anh tổng kết: "Tại sao lại có hiện trạng này? Bởi vì thành quả lao động của chúng ta không liên quan gì đến họ. Trong thế giới thông tin, miễn phí là tốt nhất nhưng chúng ta đang cạnh tranh với công ty XV, ít nhiều cũng phải chừa đường lui."
Quả thật trong mắt Tạ Bình Xuyên, hạ giá thấp không khác gì cho miễn phí.
Lời của anh như đang phản bác Tưởng Chính Hàn.
Hạ Lâm Hi sửng sốt, cô đứng dậy tại chỗ, khoác áo đến bên giá sách, giả vờ chọn lựa vài cuốn nhưng thật ra đang quan sát Tưởng Chính Hàn, anh cũng không thể hiện điều gì ngoài mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!