Chương 106: (Vô Đề)

Em họ của Hạ Lâm Hi tên Hạ An Kì, kém cô hai tuổi, thua cô hai lớp, tháng sáu năm nay thi vào đại học, không ngờ kết quả tốt hơn mọi khi rất nhiều.

Lúc Hạ An Kì điền nguyện vọng, không suy nghĩ gì nhiều đã ghi Bắc Kinh, tháng bảy nhận được thông báo trúng tuyển, tháng tám bắt tàu lên đường. Cha mẹ không tiễn cô, họ tin tưởng người chị họ này.

Chị cô không phụ sự tin tưởng của mọi người, kiên nhẫn chờ đợi ngoài cửa ga, đợi đến hai mươi phút cuối cùng cũng thấy Hạ An Kì bước đến.

Không phải mỗi mình Hạ Lâm Hi, Tưởng Chính Hàn đến cùng với cô, cô siết tay áo anh, giới thiệu: "Đây là em họ em, Hạ An Kì."

Tưởng Chính Hàn gật đầu, sau đó cười ôn hòa. Anh đứng bên cạnh Hạ Lâm Hi, tay trái nắm cổ tay cô. Mối quan hệ giữa hai người bọn họ chỉ nhìn là biết, vẫn là đôi hẹn hò nồng nhiệt như lúc ban đầu.

Tưởng Chính Hàn tự giới thiệu với Hạ An Kì sau đó vươn tay ra, vác hành lý giúp cô bé. Hạ An Kì xách theo hai ba chiếc vali lỉnh kỉnh, mang ra khỏi cửa ga đã mệt mỏi lắm rồi, giờ đây cả người như được giải phóng.

Tháng Tám oi ả, Mặt Trời như một quả cầu lửa, bóp người ta đến nghẹn thở. Xa xa cát bụi nổi lên như dâng đến một luồng nhiệt. Hạ Lâm Hi bung dù ra, che cho Hạ An Kì. Cô quay qua Tưởng Chính Hàn, hơi xót vì anh: "Anh đưa em hai cái đi, bây giờ nóng như vậy mà anh phải vác đến cả năm chiếc vali."

Cô mang một chiếc áo liền váy, mái tóc dài búi chặt lên, ánh dương mùa hạ đáp xuống làn da trắng như tuyết đông về.

Lâu lắm rồi Hạ An Kì chưa gặp lại chị cô, cảm giác duy nhất trong lúc này là, chị cô chẳng thay đổi gì cả. Cô nhìn theo ánh mắt của chị, bất giác thấy sườn mặt của Tưởng Chính Hàn, cô gái nhỏ không dám nhìn quá lâu, vài giây sau, Hạ An Kì quay đầu về lại.

Hạ Lâm Hi lấy một chai nước suối từ trong túi xách ra, đặt vào trong tay em họ, sau đó lại đưa thêm ô. Khi hai tay trống trơn, Hạ Lâm Hi đến bên cạnh Tưởng Chính Hàn, lấy hai túi xách từ tay anh.

Tưởng Chính Hàn cúi đầu, nở nụ cười, buông tay ra: "Để anh làm cho."

Hạ An Kì ở bên cạnh tiếp lời: "Chị ơi, hai vali màu đỏ kia nhẹ nhất." Cô ấy uống một ngụm nước, lau mồ hôi trên trán, sau còn bảo: "Túi màu lam là nặng nhất."

Hạ Lâm Hi lấy hai chiếc túi nhẹ nhất rồi quay qua bên trái của Tưởng Chính Hàn. Cô thử kéo cái nặng nhất đi nhưng nhận ra sức mình không đủ.

Cô hơi ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói với anh: "Anh vất vả rồi, tối em sẽ đấm bóp cho nhé."

Trong đại sảnh nhà ga, người ra tấp nập, người vào ồn ào, không sợ Mặt Trời gay gắt, hướng dẫn viên du lịch vẫn phất cờ, băng qua hỏi người đi đường: "Vòng quanh Bắc Kinh một này, thăm quan Vạn Lý Trường Thành, Thập Tam Lăng triều Minh, sân vận động Olympic… Cô gái ơi, cô có muốn tham gia với chúng tôi không?"

Hạ Lâm Hi đứng tại chỗ hỏi. "Chị, hôm nay chị dẫn em đi chơi nhé." Cô ấy làm nững, kéo tay Hạ Lâm Hi: "Chị, còn đang nghỉ hè phải không?"

Cô sợ Hạ Lâm Hi không đồng ý, hỏi thử Tưởng Chính Hàn: "Anh rể, hôm nay hai người không bận gì phải không?"

Tưởng Chính Hàn chưa trả lời, Hạ Lâm Hi đã đáp chắc nịch: "Hiện tại không được đâu." Cô ấy vươn tay ra, vỗ vai Hạ An Kì: "Nếu em không nói muốn đến trường, chị sẽ không nhà ga đợi như vậy."

Em họ của cô hơi tủi thân, nhưng vẫn thẳng thắn hỏi: "Chị, chị trách em chặn liên lạc hai năm sao? Em đã xóa yêu cầu chặn rồi."

Em họ cô không biết giữ chuyện trong lòng, nghĩ gì nói nấy: "Em cũng nói với ba mẹ, nhờ chị giúp đỡ nên mới qua được kì thi đại học dễ như thế."

Tưởng Chính Hàn mở miệng tiếp lời, giống như đang cố lái sang chuyện khác: "Năm thi vào đại học, chị của em cũng giúp đỡ anh." Anh dẫn mọi người ra bãi đỗ xe, Hạ Lâm Hi níu tay anh, anh quay lại nhìn cô, cười nói: "Chìa khóa xe trong ví anh."

Bãi đỗ xe ở tầng hầm, kết cấu thông thoáng, mỗi lần gió tạt ngang tất mát mẻ, có điều xung quanh khá tối. Bởi lẽ Tưởng Chính Hàn mang vác lỉnh kỉnh nào là vật, Hạ Lâm Hi đành lấy chìa khóa giúp anh, cô với tay vào túi quần, mò mẫm lúc lâu anh mới lên tiếng nhắc: "Không phải quần, ở áo đấy em."

Hạ Lâm Hi thấy anh đem đồ rất nặng trước mặt, chỉ muốn lên xe thật nhanh. Cô vươn tay phải, lấy chìa khóa từ túi áo anh ra, mất một thời gian mới tìm thấy nơi đậu, chuyện đầu tiên làm là mở cốp xe ra.

Sau khi lên xe, Hạ Lâm Hi ngồi ở vị tri phó lái, cô giải thích với em gái: "Chị không thể dẫn em ra ngoài chơi, không có ý gì đâu, chỉ là gần đây công việc có chút chuyện, ba tháng bận tối mặt tối mày."

An Kì ngập ngừng một lúc, cuối cùng lại không dám ra ngoài một mình, cô ngồi sau Hạ Lâm Hi, để đảm bảo an toàn còn cân nhắc hỏi han: "Vậy chị nhờ người khác được không… Như anh rể, anh dẫn em ra ngoài được không?"

"Anh ấy còn bận hơn cả chị." Hạ Lâm Hi nói ngắn gọn.

Cô còn muốn nói thêm nữa, nhưng chỉ đành giữ trong lòng. Hiện tại công ty đang trong tình trạng nguy hiểm, mỗi bước đi đều gian nan. Quân tử không sợ kẻ tiểu nhận, đạo lý này vô dụng với thời đại công nghệ thông tin bây giờ. Có vốn đầu tư và khách hàng mới là cách sinh tồn đúng đắn nhất, nhưng đáng sợ là họ đang mấy dần đi.

Từ tháng bảy, đêm nào cô cũng mất ngủ liên miên, nhưng bởi Tưởng Chính Hàn còn đang nằm bên nên không dám ngọ nguậy. Cô cố gắng nghĩ theo hướng tích cực như cuộc sống đại học đã trôi qua một nữa, cô đã là sinh viên năm ba, kinh nghiệm tích cóp được nhiều hơn hẳn bạn cùng lứa, đi được đến lúc này không hề dễ dàng.

Nhưng khó chấp nhận sự thật nhất không phải người thất bại mà là người đã từng thành công.

Từ tháng bảy đến tháng tám, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, tình thế thay đổi rất nhanh. Ví dụ như XV đã kéo hai nhân viên kĩ thuật bên cô về, công ty của Từ Trí Lễ phát triển không ngừng, nơi nơi đều thấy quảng cáo của cậu ta. Ví dụ như tổ kĩ thuật của Tạ Bình Xuyên và Tưởng Chính Hàn, bọn họ tối ưu hóa những chức năng, hơn nữa còn tái tạo nghiệp vụ. Đáng tiếc bản 3.0 chưa ra mắt, lượng khách hàng đã giảm ít nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!