Tháng tám, tiếng ve kêu ồn ã cả một vùng trời, nốt trầm nốt bổng nối đuôi nhau vang lên, như một bản hòa ca giữa mùa hạ oi bức.
Trong phòng học của một trường cấp ba, tiếng quạt điện xoay tròn vang lên đều đều, cả lớp gần bốn mươi học sinh nhưng lại như một đám người mang đồng phục vờ câm vờ điếc, bầu không khí lặng thinh lạ lùng.
"Tất cả các em thật sự là lớp kém cõi nhất tôi từng dạy!"
Trên bục giảng cao ba thước, thầy chủ nhiệm tay cầm chiếc khăn lau bảng đen nhưng đôi mắt vẫn nhìn thẳng tắp vào cô cậu học trò ngồi bên dưới.
Chủ nhiệm mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xám, quần lưng cao dùng thắt lưng buộc chặt, chân mang một đôi dày da màu đen sáng bóng loáng, đến mức như phản chiếu hình ảnh của chiếc bàn trước mặt.
"Trường trung học Giang Minh của chúng ta là trường học trọng điểm, lớp các em lại là chuyên của trường, các em thi chuyển cấp đánh bại bao nhiêu người, lên lớp mười một lại loại bao nhiêu học sinh, thi cấp tỉnh cũng không thua kém ai, tại sao lần này điểm thi giữa kì lại như vậy?"
Chủ nhiệm gõ một cái thật mạnh vào bàn giáo viên, thiếu điều rèn sắt không thành thép: "Điểm bình quân của lớp ta cộng lại vậy mà chỉ xếp thứ ba toàn khối!"
Đúng lúc này, một nam sinh đang ôm cặp ngồi hàng đầu bỗng lên tiếng: "Nhưng thầy Hà à, một khối có đến ba mươi lớp tự nhiên…"
"Đúng vậy, có ba mươi lớp tự nhiên."
Thầy Hà nâng gọng kính lên, giọng nói chầm chậm trầm xuống: "Nhưng chỉ có ba lớp chuyên, tương đương với việc các em thi cử chỉ xếp thứ nhất từ dưới lên."
Đôi mắt liếc nhìn từng nhóm học sinh dưới bục giảng, nhưng lại chẳng ai chịu ngẩng cao đầu đối diện với vị thầy giáo này, giống như đã bị thuyết phục.
Thầy Hà chống hai tay lên bàn, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, xoay người bước từng bước, nói: "Nhiều nhất chỉ còn hai trăm ngày nữa thôi các em phải thi tốt nghiệp! Lòng không vướng bận, dốc sức hết mình, mỗi buổi sáng phải tự nói với bản thân điều này, đã vậy còn có điều gì không thể làm được?"
Lòng không vướng bận, dốc sức hết mình.
Thầy chủ nhiệm cố ý nhấn mạnh ở câu này.
Tưởng Chính Hàn – người ngồi ở bàn cuối cùng, vậy mà lại phụ sự khổ tâm của vị giáo viên chủ nhiệm kia.
Cậu chẳng những không kiểm điểm bản thân, ngược lại nghe xong còn cảm thấy mệt mỏi, không kiềm được từ tốn quay mặt đi, đưa tay chống cằm, ngáp một cái.
Một nữ sinh ngồi trước chợt đánh rơi cây bút bi, lúc quay mình nhặt bút, ánh nhìn lơ đãng của cô khẽ rơi vào người Tưởng Chính Hàn, thế nhưng sau đó lại làm như chẳng có chuyện gì, cô cầm chiếc bút bi màu lam kia lên, mở một tập giấy nháp mới tinh ra.
Tưởng Chính Hàn tọa vị ở phía sau cô, cậu vô thức đánh giá bóng lưng cô gái ấy, sau đó lại nhanh chóng di dời ánh mắt của mình, trong veo nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tháng tám trời vẫn đương giữa hè, ngoài cửa sổ là trời xanh mây trắng, lớp lớp cây tỏa bóng râm dày dặn.
Chủ nhiệm lớp nhẹ nhàng đi xuống bục giảng, trên tay là một chiếc thước e
-ke, gương mặt vẫn u ám như cũ.
"Tưởng Chính Hàn, em đứng lên cho tôi!"
Bấy giờ Tưởng Chính Hàn còn đang thơ thẩn, dường như không hề nghe thấy lời nói của thầy Hà.
Ánh mắt của cậu dừng bên cửa sổ nhưng suy nghĩ đã treo lơ lửng nơi xa xăm, giờ phút này vẫn chưa kịp quay trở lại.
Cho đến tận khi một góc thước đập thẳng vào mặt bàn cậu, va chạm với hộp bút bằng thiếc tạo lên một tiếng động lớn, khiến cây bút chì trên bàn rơi xuống lăn một đường, cuối cùng lại dừng dưới chân cô nữ sinh bàn trước.
Người ngồi trước Tưởng Chính Hàn là Hạ Lâm Hi đang cầm cây bút bi màu xanh.
Hạ Lâm Hi khom lưng, nhặt bút lên một lần nữa.
Cô chưa kịp trả vật cho khố chủ đã nghe thấy thầy chủ nhiệm mở miệng hỏi: "Tưởng Chính Hàn, lần thi giữa kìa này, tổng cộng em được bao nhiêu điểm?"
Tưởng Chính Hàn đứng lên tại chỗ.
Cậu đã cao hơn một mét tám, vóc người cân xứng khỏe khoắn, cao hơn cả thầy giáo Hà gần một cái đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!