Chương 8: BAY CAO.

Cũng không phải tất cả những người nhiễm virus đang chờ phẫu thuật đều nằm trong khoang cách ly, virus trong người bọn họ đã "chết đi", bọn họ đã không còn khả năng lây nhiễm cho người khác nữa. Mà đại đa số bọn họ cũng không suy yếu đến nỗi không thể tự đi, để khoang cách ly tiếp quản cơ thể là vì muốn trước khi tiến hành giải phẫu ký sinh hạ mức độ tiêu hao sinh mệnh xuống mức thấp nhất, dù sao thì không phải người bị lây nhiễm nào cũng có thể tìm được vật dẫn nhanh chóng.

Hiện tại Nghê Vũ đã có vật dẫn – là một con báo săn rất đẹp, cậu cũng không cần phải tiếp tục nằm trong khoang cách ly mà sống một cách tạm bợ.

Thế nhưng bác sĩ lại rất hoang mang.

Bình thường thì khi tìm được vật dẫn sẽ lập tức tiến hành giải phẫu.

Lần này vật dẫn là sủng vật của thiếu tướng, thiếu tướng không nỡ, cần phải cho thiếu tướng một ít thời gian để từ biệt sủng vật của mình, điều đó cũng có thể hiểu được. Thế nhưng sao lại còn mang theo Nghê Vũ đi cùng làm chi? Còn không cho Nghê Vũ nằm trong khoang cách ly nữa chứ?

Trước mắt thì tình huống của Nghê Vũ cũng đã ổn định, mấy vết thương lúc chiến đấu dưới ảnh hưởng của virus cũng đã khỏi hẳn. Nhưng thân thể người bị nhiễm virus trước giờ chưa bao được tính là ổn định, chỉ cần chưa tiến hành giải phẫu ký sinh ngày nào thì nguy hiểm vẫn còn tồn tại ngày đó, trước đây cũng không phải không có người nhiễm virus sau khi rời khỏi khoang cách ly bị suy thoái nghiêm trọng.

Bác sĩ không muốn mạo hiểm, nhưng mà thái độ của thiếu tướng lại vô cùng kiên định.

"Tôi sẽ đi cùng ngài." Năng lực ngôn ngữ vừa mới khôi phục nên Nghê vũ cảm thấy giọng nói của mình nghe có chút buồn cười. Và để giảm bớt cảm giác lúng túng này nên Nghê Vũ cười với Trầm Trì, "Trước lúc giải phẫu mà có thể đến nhà ngài làm khách thì đó là vinh hạnh của tôi."

Mày Trầm Trì hơi nhíu lại một chút, lại giống như không hề có – Nghê Vũ rất tin tưởng vào khả năng quan sát của mình, nhưng lần này lại cần phải xác định lại, bởi vì số lần cậu gặp Trầm Trì rất ít, mà lần nào mày Trầm Trì cũng đều nhíu lại một chút, cho dù có nhíu sâu thêm chút nữa cũng không thay đổi gì nhiều.

Cậu không thích cau mày, cau mày có nghĩa là phiền não, chỉ có những người bề trên mới có nhiều phiền não như vậy.

Trầm Trì không tiếp tục nói chuyện với cậu nữa, anh xoay người, nói với bác sĩ: "Cần thời gian bao lâu?"

Nằm trong khoang cách ly nên tất cả các bộ phận trên cơ thể đều bị ảnh hưởng, phản ứng cũng chậm hơn so với bình thường rất nhiều. Nghê Vũ nghe không hiểu thiếu tướng nói như vậy là có ý gì.

Nhưng khi bác sĩ trả lời thì cậu cũng hiểu được –  ý của thiếu tướng muốn hỏi là, để tách cậu ra khỏi khoang cách ly thì cần bao nhiêu thời gian.

"Nếu thuận lợi thì cần ba tiếng. Bất quá tôi cực lực đề nghị…."

Trầm Trì cắt ngang lời ông ta, "Ba giờ sau tôi tới đón cậu ấy."

Bóng lưng của thiếu tướng trong mắt Nghê Vũ dần dần nhỏ đi rồi biến mất, nhưng ánh sáng tựa vì sao lại từ từ lóe lên.

Bác sĩ nói: "Hình như cậu rất vui?"

Nghê Vũ chớp mắt, thả lỏng, nói: "Chắc cũng không có ai muốn nằm mãi trong hòm như thế này đúng không?"

Bác sĩ thở dài, bắt đầu chuẩn bị tách ra.

Nghê Vũ cũng không biết bản thân mình làm sao đi vào khoang cách ly. Lần đầu cậu tỉnh lại từ trong mê man thì cậu đã ở bên trong rồi, chân tay cũng mất cảm giác từ đó, giống như bệnh nhân bị liệt nửa người nằm trên giường bệnh, không, chắc là so với bệnh nhân bị liệt nửa người còn thảm hơn, vì phần lớn thời gian, ngay cả việc nói chuyện cậu cũng không làm được.

Sau khi quy trình tách khỏi khoang cách ly bắt đầu, Nghê Vũ có cảm giác cực kỳ không khỏe.

Loại cảm giác đó như thế nào ấy hả? giống như có thứ gì đó rút ra khỏi đầu, rút từng cây từng cây một vậy đó. Cậu đoán, lúc mình bị bỏ vào chắc những thứ đó cũng đâm vào từng cây từng cây như thế.

Ahhh –

Chỉ nghĩ thôi mà răng cũng thấy ê ẩm không nhịn được.

Bác sĩ là một người cẩn thận và hiền lành, vừa thao tác tách cậu ra khỏi khoang cách ly vừa căn dặn cậu những điều cần chú ý sau khi rời đi. Nghê Vũ nghe mà có chút mất tập trung, trong đầu cậu chỉ có ánh mắt nhìn chăm chú và bóng lưng khi quay đầu đi của thiếu tướng lúc nãy.

Cậu lại khẳng định thêm lần nữa, đôi mắt của thiếu tướng rất đẹp.

Quá trình tách ra chỉ mất khoảng một giờ, nhưng sau đó thì cần có thời gian để phục hồi.

Nghê Vũ vẫn nằm thẳng như cũ, cảm nhận được sức lực, độ ấm, nhịp tim đập – những thứ có liên quan đến "sự sống" đang dần dần lấp đầy cơ thể cậu.

Cuối cùng cậu cũng thoát khỏi trạng thái của bệnh nhân "liệt nửa người" rồi.

Khoảng khắc hai chân giẫm lên mặt đất, nếu không phải bác sĩ còn đang ở bên cạnh nhìn thì cậu đã nhảy lên thật cao theo tư thế siêu nhân phi thân bay lên trời vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!