Chương 7: LÂY NHIỄM.

Trung tâm cách ly bệnh độc, căn cứ 003.

Nghê Vũ mở mắt, nhìn thấy một mảnh trắng xóa. Cậu nheo mắt, theo bản năng muốn vươn tay che đi ánh sáng chói mắt đó, nhưng cậu lại phát hiện từ cổ trở xuống hoàn toàn không có cảm giác, tựa như thân thể này không phải là của mình vậy.

Trong đầu vang lên những tiếng ong ong, một chút cây cối chậm chạp, một chút bén nhọn, giống như có vô số dao găm rỉ sét bổ vào đầu cậu.

"Ahhh…"

Cậu khó khăn phát ra âm thanh, hầu kết trên cổ rung động, kèm theo âm thanh vừa phát ra là mùi máu tanh nồng nặc, cậu ngửi được rất rõ.

Mùi máu đó phát ra từ cổ họng cậu.

Chỉ một tiếng yếu ớt như vậy thôi mà lúc không khí theo yết hầu đi xuống tựa như bị lửa nóng thiêu dốt, toàn bộ phổi của cậu đau không chịu nổi.

Cậu cử động mắt, cảm giác mồ hôi tuôn ra như tắm đầy trán.

Những tiếng ồn trong đầu cũng dần dần giảm đi, rốt cuộc cậu cũng nhớ được vì sao mình lại nằm ở chỗ này, vì sao lại có cảm giác như tay chân không còn tồn tại.

Cậu bị nhiễm virus.

Ba tháng trước, căn cứ 061 ở phía Bắc bị bùng phát dịch bệnh do lây nhiễm virus thực vật lạ.

Nguyên nhân là từ một đội lính đánh thuê, bọn họ đến rừng rậm lạnh giá vùng tây bắc của căn cứ thu thập 20 mẫu đất ở đó về nghiên cứu khoa học. Nhiệm vụ đó thành công, nhưng có một người trong đội đó tên là "Cái Y" phát hiện trong rừng rậm có một cái cây mỗi khi nở hoa sẽ tuôn ra bọt khí thực vật rất huyền bí.

Chỉ xét riêng về hình dáng bên ngoài thôi thì cái cây này quả là cực kỳ đẹp, những bọt khí nhỏ xíu phát sáng lấp lánh, nhìn giống như bọt tuyết màu hồng nhạt vậy.

Em gái của Cái Y sinh ra ở trong căn cứ, từ nhỏ sức khỏe đã không tốt cho nên chưa bao giờ ra khởi căn cứ.

Vì muốn cho em gái một niềm vui bất ngờ mà Cái Y không nói với bất cứ người nào về chuyện này, tự mình đi lấy hạt giống của cái cây kia –  nhiệm vụ mà bọn họ nhận là nghiên cứu khoa học, cho nên có mang theo dụng cụ lấy mẫu, dụng cụ lưu trữ, nếu hạt giống bị trộn lẫn trong đất thì không phải người chuyên nghiệp sẽ không thể nào phát hiện được.

Sau khi qua mặt được quân đội bên ngoài căn cứ, Cái Y cực kỳ vui vẻ đem hạt giống đi trồng trên ban công phòng ngủ em gái mình.

Chỉ một tuần sau đó hạt giống đã đâm chồi nảy lộc lớn nhanh như thổi, "phấn hoa như tuyết" bay vào nhà, bay ra ngoài, tựa như bồ công anh khuếch tán đi khắp mọi ngóc ngách trong căn cứ. Em gái hắn ta vô cùng hạnh phúc, ngày nào cũng rủ rê bạn bè đến ngắm đóa hoa đẹp đến quỷ dị kia.

Lúc đó không một người nào hay biết bóng ma tử thần đã bao phủ lên toàn bộ căn cứ.

Bảy ngày sau khi hoa nở, da dẻ toàn thân em gái hắn ta bỗng nhiên thối rữa, vô số mạch máu cứng rắn như dây mây bò ra khỏi cơ thể, chỉ trong chớp mắt đã đâm xuyên qua tim, xuyên qua mắt, xuyên qua đầu.

Mãi cho đến lúc chết đi, Cái Y vẫn không biết bản thân mình đã gây ra chuyện tai hại lớn như thế nào.

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, hơn tám phần mười dân chúng và quân nhân trong căn cứ 061 đều bị nhiễm virus, trong đó có một phần nhỏ đã chết ngay khi bị lây nhiễm, một phần lớn khác thì trở thành người biến dị, mạch máu biến thành dây mây chui ra khỏi cơ thể. Bọn họ điên cuồng giết chóc, quân đội đang đột phá vòng vây, chạy đến chỗ lánh nạn dưới lòng đất gần nhất trong căn cứ 061….

Sau khi đội 1 của "Sí Ưng" nhận được nhiệm vụ thanh lý thì lập tức lên đường đến phương bắc.

Trong khoảng mười năm trở lại đây, dường như các chiến sĩ chưa từng đối đầu với thực vật biến dị lần nào, giai đoạn đầu cũng có thể xem như là chiếm được ưu thế, nhưng lúc nhiệm vụ sắp kết thúc, vì phải tìm cách cứu viện đội nghiêm cứu khoa học bị bao vây mà Nghê Vũ phải dẫn dắt một đội nhỏ xông vào vòng vây.

Huyết đằng che kín cả bầu trời, tựa như tứ chi gãy nát đang vẫy vùng trong gió, Nghê Vũ bảo vệ một bác sĩ lui ra ngoài, lúc sắp chạy ra khỏi vòng vây huyết đằng thì vai trái cậu bỗng truyền đến cảm giác đau đớn kịch liệt.

Khoảnh khắc đó, cơ thể cậu đột nhiên nóng như lửa đốt, lục phủ ngũ tạng như muốn tan ra thành nước, tầm nhìn trở nên mơ hồ, bên tai chỉ còn nghe được tiếng nổ vang.

Cậu biết, mình đã bị nhiễm virus thông qua miệng vết thương.

Lúc còn lại một chút ý thức, cậu bất chấp tất cả đẩy vị bác sĩ kia ra ngoài còn mình thì lại bị một dây huyết đằng đâm trúng ngực, tiếp đó là bụng, là đùi….

Chuyện sau đó nữa cậu cũng không nhớ rõ, chỉ biết khi mình vừa tỉnh lại đã nằm trong khoang cách ly trong suốt rồi.

Bác sĩ nói cho cậu biết, cậu rất may mắn, mặc dù bị nhiễm virus nhưng không bị chết đi, cũng không biến thành người biến dị, hơn nữa cậu còn phải cảm ơn virus thực vật này xâm nhập vào những vị trí đó, vì thế mà những vết thương chí mạng bên ngoài đó không thể cướp đi sinh mạng cậu được.

Nói cách khác thì, chỉ cần tìm được một động vật có gien phù hợp với cậu trên thới giới này là cậu có thể tiến hành giải phẫu ký sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!