Nghê Vũ mở mắt ra, động tác đầu tiên của cậu là duỗi người.
Cậu vẫn chỉ là một con báo nhỏ, nâng cái mông lên cao, dùng hết sức mình duỗi người.
Nhưng mà, động tác vốn được làm mỗi ngày lúc này lại thất bại.
Bởi vì lúc cậu vận dụng hết sức lực từ thời còn bú sữa đến giờ để duỗi người thì chân phải phía sau bị trượt, đạp vào khoảng không.
"Meoo — "
Lúc này cậu mới phát hiện, thì ra không phải mình đang nằm trong ổ, mà là đang ngủ ở…
Long lòng của người khác?
Báo săn vừa ngẩng đầu lên liền đụng phải đôi mắt hờ hững của cậu bé.
Khi Trầm Trì còn bé, đôi mắt anh không đen kịt sâu thẳm như sau này, bây giờ màu mắt anh hơi nhạt một chút, có màu xám tựa sương mù, làn sương mù đó đã ngăn tất cả ánh sáng ở bên ngoài.
Một người một báo nhìn nhau, bỗng nhiên Nghê Vũ đứng lên, hai chân trước đặt lên bả vai Trầm Trì, bộ râu mỏng dính gần như quét hết lên mặt Trầm Trì.
"Tiểu tiên sinh."
Giọng nói của báo con mềm mại đáng yêu vô cùng, chân đứng không vững, vừa nói xong câu này, chân phải lại trượt một phát, khiến báo nhỏ ngã lăn quay xuống bãi cỏ, chỏng vó lên trời.
Trầm Trì khom lưng cúi người ôm cậu lên, "Báo nhỏ."
Nghê Vũ bị nhấc lên, đôi mắt tròn xoe mở to lanh lợi, cậu há miệng kêu meo meo như mèo.
Tiếng kêu của báo thành niên tựa như mèo, còn báo nhỏ thì tiếng kêu càng non hơn.
Nghê Vũ bất mãn nói: "Thả em xuống đi!"
Trầm Trì cười nói: "Không thả."
"Em như này giống y như Simba vậy." Tật nói nhiều vẫn không thể khống chế được, Nghê Vũ nói xong còn hừ hừ mấy tiếng.
Trầm Trì nghi hoặc, "Simba là ai?"
Nghê Vũ: "Ngay cả Simba mà anh cũng không biết luôn á hả?"
Nghê Vũ chớp chớp mắt, "Không có "á hả"."
Trầm Trì buông cậu ra rồi lại ôm vào trong ngực xoa xoa đầu, "Nói cho tôi biết Simba là ai?"
Nghê Vũ được gãi cực kỳ thoải mái, cậu lăn lộn một hồi rồi nằm ngửa ra luôn.
Việc Trầm Trì không biết Simba quả thật khiến cậu bất ngờ.
Tiên sinh của cậu đọc sách nhiều hơn cậu, kiến thức sâu rộng hơn cậu, mặc dù bây giờ chỉ là một đứa trẻ, nhưng chắc cũng được học nhiều hơn cậu chứ.
Vậy sao anh ấy lại không biết Simba hả?
"Vậy em kể cho anh nghe một câu chuyện!"
Nghê Vũ bắt đầu kể về câu chuyện của "Vua sư tử", đó là một bộ phim hoạt hình nổi tiếng của ngàn năm trước đây trên trái đất.
Dưới chỗ tránh nạn trong lòng đất hầu như không có hoạt động giải trí nào, bộ phim duy nhất có thể chiếu trên thiết bị chiếu phim chính là bộ hoạt hình Vua sư tử.
Nghê Vũ đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, đối với hình ảnh chú sư tử nhỏ Simba được nâng lên kia cực kỳ ấn tượng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!