Chương 64: BÁO BÁO, BÁO BÁO.

Không khí xung quanh Trần không ngừng dao động như những gợn sóng. Khi anh ta đến gần, Nghê Vũ cảm nhận được không khí có chút ẩm ướt. Rất khó để miêu tả được loại khí tức này là gì, nó khiến cho người ta dễ liên tưởng đến những vực sâu vạn trượng nơi rừng sâu núi thẳm, nơi quanh năm suốt tháng không thấy được ánh mặt trời.

"Nghê Vũ." Sau một thoáng ngạc nhiên, Trần thản nhiên mỉm cười, "Tôi thật sự không ngờ lại có thể gặp được cậu ở chỗ này."

Lúc nói những lời này, ngữ khí của Trần bình thường như thể anh muốn hỏi Nghê Vũ có muốn ăn thêm một cây kẹo bông nữa hay không, giống hệt như lúc ở doanh trại 097.

Trầm Trì khoát tay phải của mình lên vai Nghê Vũ, nhìn về phía Trần, "Anh là người đã dùng sóng năng lượng phát ra tín hiệu với tôi à?"

Tầm mắt hai người giao phong, sau khoảnh khắc ngắn ngủi không khí bị ngưng trệ, rồi bỗng dưng sôi trào, bành trướng, khuấy động, dường như xung quanh bọn họ đang có một bức bình phong càng lúc càng mở rộng, ngăn lại tất cả những tạp âm ở bên ngoài.

"Nơi này không có người nào khác." Trần nhún nhún vai. Động tác đó vốn nên là một hành động rất thoải mái, thế nhưng anh ta lại làm điều đó thật khó khăn.

Trong ấn tượng của Nghê Vũ, Trần lúc nào cũng ung dung bình thản, chưa bao giờ anh ta tiều tụy như vậy.

Trần xuất hiện ở chỗ này, tất nhiên cũng đã trải qua bước nhảy vũ trụ giống như cậu và Trầm Trì. Anh ta đã tiêu hao quá nhiều năng lượng cho quá trình đó à?

"Hắc long." Trầm Trì đột nhiên nói.

Nghê Vũ mở bừng mắt.

"Phượng hoàng." Trần cười cười.

Hai người như thể đang xác định thân phận của nhau, dòng khí lưu tăng vọt, gió từ mặt đất nổi lên, tựa như ngọn lửa đang rực cháy, Nghê Vũ cảm thấy như dòng thuỷ triều màu đen sắp đập vô mặt mình, nhưng ánh sáng vàng đã nhanh chóng lao về phía dòng thuỷ triều đen trước, ánh vàng càng lúc càng thêm rực rỡ, dòng thuỷ triều đen như bột phấn tản ra khắp nơi, hình ảnh đó cực kỳ giống một con rồng đang bay lên trời.

Đầu tiên là Viêm Hồ, sau đó là Trầm Trì, giờ Nghê Vũ gặp được người thứ ba gánh vác đồ đằng.

"Thật chẳng phúc hậu chút nào." Sức lực Trần không chống đỡ nổi, lùi về sau hai bước, anh ta tìm được tảng đá, tự mình ngồi xuống, "Tôi vì tương lai của trái đất mà một thân một mình đi đến đây, còn hai người thì lại có đôi có cặp."

Sau mấy giây xem xét kỹ, có lẽ Trầm Trì và Trần cũng đã hiểu rõ nhiệm vụ của nhau, nhưng đầu óc Nghê Vũ thì vẫn rất mơ hồ, "Trước đây tôi chưa từng nghe anh đề cập đến đồ đằng bao giờ."

Trần nói: "Lúc tôi quen biết cậu, tôi cũng không biết đồ đằng là cái gì, Mật mã sinh mệnh là cái gì. Tôi đến từ "Vực sâu", ký ức của tôi rất mơ hồ, tôi đã tổ chức một binh đoàn lính đánh thuê, muốn lôi kéo cậu gia nhập, nhưng cậu lại không vừa mắt tôi."

Nghê Vũ cau mày.

"Đừng căng thẳng, tôi không có ý định tính sổ với cậu đâu." Trần lại nói: "Tôi cảm thấy mình thật cô độc trên cõi đời này, vậy cho nên muốn làm một số chuyện."

Trầm Trì nói: "Chẳng hạn như kích động người ký sinh phản loạn?"

Trần cười đến ho sặc sụa, anh ta giơ hai tay lên cao, làm như đang đầu hàng, "Chúng ta là đồng loại, vậy nên anh hiểu được sự cô độc của tôi mà."

Trầm Trì không đáp lại.

"Dù sao thì chuyện đó c*̃ng không gây nên động tĩnh gì lớn, vốn dĩ người nào đó cũng đâu có để ý đến tôi chút nào đâu, thiệt thòi tôi còn làm cho cậu ấy nhiều kẹo bông như vậy." Trần liếc mắt nhìn Nghê Vũ một cái, cuối cùng mới nghiêm mặt nói: "Lúc tôi bị sinh vật biến dị bao vây ở doanh trại 097 thì đột nhiên thức tỉnh."

"Tôi rời khỏi doanh trại 097 rồi mới dần dần hiểu được sứ mệnh của mình." Trần nheo mắt nhìn về phía trận pháp dịch chuyển đã bị phá hủy, "Viêm Hồ, Phượng hoàng, Hắc long là tam đại đồ đằng bọn họ lưu lại để bảo vệ trái đất."

Nghê Vũ nghi hoặc, "Bọn họ? Bọn họ là ai?"

Trần suy nghĩ một lát rồi nói, "Cậu có thể hiểu đó là người ở vũ trụ có chiều không gian cao hơn chúng ta, và họ từng có duyên đến trái đất một lần."

Nghê Vũ quay đầu lại hỏi Trầm Trì, "Tiên sinh?"

Vẻ mặt đó như đang hỏi — không phải người này đang lừa em đó chứ?

Trầm Trì nói: "Viêm Hồ dự đoán tương lai, Phượng hoàng chủ chiến, còn Hắc long thì có thể quay về quá khứ, đúng không?"

Trần gật đầu, "Tôi có thể mạo muội hỏi một câu không, hai người đây là ly hôn rồi lại tái hôn à?"

Nghê Vũ lắp bắp, "Chúng tôi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!