Ngay cả trên mảnh đất không một bóng người hoang vu nhất trên địa cầu, Nghê Vũ c*̃ng chưa từng thấy thế giới yên tĩnh như bây giờ, dường như tất cả những sinh mệnh tồn tại ở đây đều đã biến mất, tinh cầu này đã kết thúc trong sự suy tàn.
"Vẫn còn một cực nữa." Nghê Vũ hỏi: "Tiên sinh, anh có cần nghỉ ngơi không?"
Trầm Trì nhìn về phía đường chân trời hơi trắng, chốc lát sau mới nói: "Có lẽ người đến hành tinh N-37 không chỉ có hai chúng ta. Vừa nãy lúc đang sử dụng năng lực của chiều không gian cao để phá hủy trận pháp dịch chuyển, tôi cảm giác được dao động năng lượng tương tự, hình như là đến từ một cực khác của hành tinh này."
Đây là điều mà Nghê Vũ hoàn toàn không nghĩ tới, "Ai?"
Trầm Trì lắc đầu, "Chỉ có thể là một cao nhân nào đó cũng nắm giữ Mật mã sinh mệnh và có năng lực của chiều không gian cao hơn."
"Là Hồ ly hả?" Nghê Vũ nói xong liền lắc đầu, "Hồ ly chỉ có thể nhìn thấy được tương lai, không thể thực hiện bước nhảy vũ trụ được."
"Là người mà chúng ta không biết." Trầm Trì nói: "Có thể người đó đến từ "Thiên Vĩ", mà cũng có thể là đến từ "Vực sâu". Hắn ta cũng làm việc giống như chúng ta vừa làm."
Nhất thời, Nghê Vũ cảm thấy thật phấn chấn, "Nói cách khác, trận pháp ở cực còn lại có thể đã bị phá hủy? Chúng ta có đồng minh!"
Trầm Trì nhìn Nghê Vũ, anh bị hai chữ "Đồng minh" của cậu chọc cười.
Nhưng Nghê Vũ cũng chỉ vui vẻ được một phút.
"Sao lại mất hứng rồi?" Trầm Trì hỏi.
Nghê Vũ nói: "Nếu như không có đồng minh, có phải chúng ta c*̃ng có thể phá được trận pháp dịch chuyển còn lại không?"
"Tất nhiên rồi." Trầm Trì nói: "Khó khăn là … làm sao để đến hành tinh N-37, chứ phá hủy trận pháp dịch chuyển thì lại rất đơn giản."
"Vậy quân đồng minh cũng đâu có cần đến làm gì." Nghê Vũ chu miệng, "Chúng ta có thể làm được thì đâu cần phải hi sinh nhiều người hơn chứ. Bây giờ chúng ta bị vây ở chỗ này, đồng minh của chúng ta c*̃ng vậy, tất cả đều là do thông tin không kịp thời nên mới vậy. Trong chiến đấu, đó là điều tối kỵ nhất."
Trầm Trì im lặng cười.
Nghê Vũ giương mắt, "Tiên sinh, anh cười em hả?"
"Báo Báo của chúng ta vừa nhắc đến chiến đấu thì thần thái sáng láng." Trầm Trì nói: "Vầng sáng của một vị tướng đeo sao cũng không lấn át được."
Ánh sáng trong mắt Nghê Vũ chuyển động, tất nhiên là cậu cảm thấy rất hài lòng với lời khen đó, cậu lại nói: "Tinh cầu này có thêm một đồng minh, vậy đâu còn chỉ có hai chúng ta nữa, chả có tí lãng mạn nào hết."
Trầm Trì xoa xoa má cậu, giọng điệu cực kỳ cưng chiều, "Lại nghĩ đến chuyện lãng mạn."
Nghê Vũ nói dối trắng trợn, "Đối với người ký sinh bọn em mà nói, lãng mạn là điều quan trọng nhất."
"Đối với người ký sinh mà nói, sống sót mới là điều quan trọng nhất." Trầm Trì chẳng thèm nể tình vạch trần lời nói đối của cậu.
"A…" Nghê Vũ quay sang Trầm Trì nói, "Được thôi."
"Được thôi?"
"Ý là, những gì anh nói đều đúng hết!"
Trên tinh cầu sắp chết này, hai người không thể trở về quê hương được nữa đang nói những chuyện vui buồn lẫn lộn, khoảnh khắc nào cũng tựa như cả một đời.
Đột nhiên, gió lớn nổi lên, bầu trời màu xám như chì và mặt đất trắng như tuyết bị đốt cháy đen tạo thành một khối bên trong vòng xoáy, Nghê Vũ lắng nghe tiếng gió rít gào xung quanh mình, những mảnh vỡ không gian và thời gian lướt qua bên cạnh cậu và Trầm Trì, thế giới bị cuốn vào hỗn độn, rồi hỗn độn dần dần được thanh minh thay thế.
Bọn họ đã đi từ cực này đến cực khác.
Hai trận pháp dịch chuyển ở hành tinh N-37 có màu xám xanh giống hệt nhau tựa như hai vệ tinh song song vậy, thủ đoạn tà ác bảo vệ tinh cầu này suốt bốn trăm năm qua, giờ đây, một trận pháp đã biến thành tro bụi, còn một trận pháp khác vẫn cứ đứng sừng sững giữa đất trời.
Nghê Vũ giang rộng hai cánh, cậu bay lơ lửng trên bầu trời, lúc nhìn thấy trận pháp kia vẫn còn nguyên vẹn, vẫn không bị bất cứ hư hại gì, cậu cảm thấy thật nghi hoặc, "Đồng minh của chúng ta không thể phá hủy được nó hả? Vậy dao động năng lượng mà anh cảm nhận được là gì?"
Trầm Trì yên lặng một lát mới nói, "Có lẽ đó là tín hiệu kêu gọi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!