"Em không nhìn thấy." Trong tầm mắt của Nghê Vũ chỉ có một tòa tháp nguy nga rộng lớn, chiếm một diện tích cực kỳ bao la, với sức người khó mà tiếp cận được, giữa bầu trời tràn ngập "Tuyết trắng", sự hiện hữu của nó vừa uy nghiêm vừa trầm lặng.
Trầm Trì nói sinh vật có trí tuệ trên tinh cầu này đang ở phía dưới, nhưng Nghê Vũ lại không nhìn thấy được bất kỳ sinh vật còn sống nào. Có phải do sự khác biệt về chiều không gian gây ra không?
"Tiên sinh, bộ dạng chúng nó như thế nào?" Nghê Vũ hỏi.
Trầm Trì chậm rãi hạ xuống, "Chúng nó đang ở bên trong bức tường. Hoặc cũng có thể nói, bức tường em đang nhìn thấy chính là chúng nó."
Nghê Vũ kinh ngạc, "Sao có thể chứ?"
Trầm Trì không lập tức giải thích mà chỉ nói, "Chúng ta xuống trước đã."
Quá trình từ không trung xuống gần tòa kiến trúc hình vuông, người nhạy cảm như Nghê Vũ cũng không hề cảm nhận được chút nguy hiểm nào. Nơi này tựa như một vùng tử địa luôn mở rộng cửa, bất cứ người nào cũng đều có thể xâm nhập được.
Trầm Trì ngẩng đầu lên nhìn ánh sáng màu sắc rực rỡ đang chiếu rọi kia, chúng đang rống giận, vặn vẹo, bi phẫn, nhưng vẫn cố gắng xua đuổi kẻ xâm nhập trong vô vọng.
Mãi đến tận khi hai chân giẫm lên mặt đất rồi Nghê Vũ mới phát hiện, bức tường này so với trong tưởng tượng của cậu còn chấn động hơn, cao chọc trời, còn cao hơn cả tòa nhà cao nhất trên trái đất rất nhiều, đứng ở bên cạnh bức tường nhìn lên trên, bầu trời chỉ là một mảnh nho nhỏ, con người chỉ bé xíu tựa như kiến.
Ánh sáng bên ngoài giáp cốt của cậu sản sinh ra cộng hưởng yếu ớt với bức tường này, Nghê Vũ vươn tay lên, cậu phát hiện ra bức tường và giáp cốt của mình đang sử dụng là cùng một loại vật chất, Lưu.
Loại vật chất này vừa thần bí vừa mỹ lệ, đến tận giờ các nhà khoa học vẫn chưa giải mã được kết cấu của nó, chỉ có một phần cực kỳ nhỏ được chuyển đến trái đất, vậy mà ở hành tinh N-37 lại dùng nó để xây lên bức tường khổng lồ như vậy.
Nhìn gần hơn chút nữa lại thấy trên bức tường có vô cùng vô tận những tia sáng đang lưu động, bản thân Lưu đã mang trên mình ánh sáng óng ánh tựa pha lê đen, cộng thêm những tia sáng này nữa lại khiến nó biến thành màu xanh xám đầy chết chóc.
Nghê Vũ mơ hồ nghe được những tiếng ong ong dày đặc, mơ hồ tựa tiếng gió từ lòng đất thổi tới.
"Tiên sinh, anh có nghe thấy gì không?"
Trầm Trì hỏi: "Em cũng có thể nghe được à?"
Nghê Vũ nhíu mày, "Là tiếng gì vậy?"
Trầm Trì đưa mắt nhìn lên không trung, "Vậy em có nhìn thấy những dãi màu sắc rực rỡ kia không?"
Nghê Vũ nghi ngờ ngẩng đầu nhìn lên, "Em không nhìn thấy."
"Em thấy cái gì?"
"Bầu trời màu chì và virus giống như tuyết."
Trầm Trì gật đầu, "Xem ra hoa văn tác động đến thính lực của em nhiều hơn. Âm thanh mà em nghe được chính là những tiếng kêu gào thảm thiết của chúng nó phát ra từ bên trong bức tường."
"Chúng nó?"
"Sinh vật có trí tuệ trên hành tinh N-37."
Lúc này Nghê Vũ đang trong trạng thái chiến đấu cấp cao, cơ bắp rắn chắc trên người cậu cũng căng chặt đầy hung hãn.
Mặc dù cậu đã tiến hóa thành người ký sinh cấp cao, đồng thời còn được hoa văn phượng hoàng và bụi gai bảo vệ, có một số năng lực của người ở chiều không gian cao hơn, nhưng cậu vẫn không thể nào tưởng tượng được, làm thế nào mà cơ thể sống của từng người từng người một lại có thể tập trung vào bên trong bức tường như vậy được chứ.
Qua một lúc lâu sau Nghê Vũ mới mở miệng, "Vậy rốt cuộc thì bây giờ bọn chúng là cái gì?"
Trầm Trì đứng lặng yên một hồi lâu, đôi con ngươi đen nhánh bị sương mù dày đặc che kín, tựa như đang lắng nghe bản hùng ca hào khí nào đó.
Nghê Vũ tập trung canh giữ bên cạnh anh, cậu chỉ thấy những tia sáng trên bức tường kia đang nhảy nhót càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mãnh liệt hơn, chỉ sợ giây tiếp theo, những tia sáng đó sẽ xuyên qua bức tường nhảy bổ xuống chỗ hai người đang đứng, bao vây lấy cậu và Trầm Trì.
Thời gian như rơi vào khoảng không nứt gãy, Nghê Vũ nghe không hiểu được những âm thanh phát ra từ trong bức tường, nhưng âm thanh lại tựa như một dòng sông đang nhấn chìm cậu, nó khiến cậu không thở nổi, tựa như tất cả nỗi đau trên hành tinh này đều tập trung hết ở đây, không người nào có thể trốn chạy được.
Bỗng nhiên, móng vuốt thú sắc bén bị đụng vào, Nghê Vũ hoàn hồn lại, cậu cúi đầu, thấy Trầm Trì đang chăm chú nhìn mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!