Chương 6: KẾT HÔN.

Trên "Quảng trường thuận tiện cho dân" bán đủ thứ, thượng vàng hạ cám, hiếm lạ cổ quái, gi gỉ gì gi cái gì cũng có, nhưng kẹo bông gòn thì chỉ có một chỗ bán.

Sau khi Nghê Vũ bỏ ra số tiền lớn để mua cây gãi ngứa chạm ngọc xong vẫn chưa tìm được nhiệm vụ thích hợp, cho nên phải tiết kiệm chi tiêu, mỗi ngày cậu chỉ chi tiêu cho những sinh hoạt cơ bản nhất, nhưng qua được có mấy ngày, cậu lại thèm vị ngọt ngào mềm xốp của kẹo bông gòn.

Con người hơn động vật ở chỗ họ có thể tự chủ được, về bản chất thì người ký sinh là quái vật nửa người nửa thú, lúc thú tính chiếm cứ thì rất khó để khắc chế sự thèm ăn.

Lúc Nghê Vũ ý thức được bản thân mình đang làm gì thì đã đứng ở chỗ bán kẹo bông gòn bên rìa quảng trường.

Hôm nay Trần không mặc trang phục của lính đánh thuê, vẫn mang tạp dề trên người giống với mọi khi, rất quen thuộc mà chào hỏi. "Đến rồi hả? hôm nay cậu muốn ăn vị gì? Muốn làm hình gì?"

Nghê Vũ nhíu mày.

Lần trước ở chỗ quản lý lính đánh thuê Trần đã nói cho cậu biết không ít ưu đãi khi gia nhập quân đoàn của họ. Vốn dĩ cậu không nghe vô được gì, chỉ cảm thấy hơi phiền.

Lúc vừa mới đến căn cứ 097, sở dĩ cậu có mấy phần hảo cảm với Trần là vì đối phương làm ra những đám mây trong mơ cho bọn trẻ, hơn nữa cũng không có mùi hôi của lính thuê  – khứu giác của báo rất nhạy, cậu ngửi được rất rõ.

Nhìn qua Trần rất nghèo, ngay cả việc thuê một cửa hàng đàng hoàng cũng không làm được. Vì muốn giúp Trần cho nên nhiều lần cậu thanh toán hơn giá trị của cây kẹo.

Kết quả, tất cả cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Trần còn giàu hơn cậu rất nhiều, bán kẹo bông gòn chỉ là công việc lúc rảnh rỗi giải sầu mà thôi.

Bản tính của mãnh thú vốn thù dai, nếu như có thể mua kẹo bông gòn ở chỗ khác thì Nghê Vũ sẽ không bao giờ nói chuyện với Trần nữa.

Bên cạnh máy tạo kẹo bông gòn đang xoay tròn có bày những hình mẫu, Nghê Vũ chỉ chỉ vào hình một ngôi sao, "Cái này."

Tiếng máy chạy ầm ầm vang vọng, Trần lại hỏi. "Chuyện ngày đó nói với cậu, cậu suy nghĩ thế nào?

Nghê Vũ nhìn kẹo bông đang dần dần hiện ra hình dáng rồi biến lớn như ma thuật, "Tôi không muốn gia nhập bất cứ quân đoàn lính đánh thuê nào."

"Tại sao vậy chứ?" Anh ta lại nói: "Để tôi đoán xem… Cậu vẫn còn ôm mộng quay về căn cứ 003 phải không? Nhưng quân hàm của cậu đã bị tước mất rồi mà."

Đôi mắt Nghê Vũ đột nhiên trở nên lạnh lẽo, môi mím chặt.

"Đến chỗ của chúng tôi đi, đa số đều là kẻ liều mạng." Trần nhún nhún vai, cười nói: "So với việc quay trở về thủ đô bên cạnh biển kia thì gia nhập quân phản loạn còn thực tế hơn. Cậu là người ký sinh, hẳn phải biết về quân phản loạn người ký sinh đúng không?"

Vừa hay, lúc này kẹo bông gòn cũng đã được làm xong, Nghê Vũ cầm lấy, không chút do dự mà rời khỏi nơi đó. Lại nghe Trần nói ở phía sau: "Đúng rồi, hôm nay cậu chưa xem tin tức đúng không?"

Tin tức?

Nghê Vũ rất ít khi xem tin tức, đó là thói quen vẫn còn giữ lại như trước khi giải phẫu.

Quân nhân thường được phân ra làm hai loại, một loại là được sinh ra để chiến đâu, một loại khác thì được sinh ra để mưu cầu quyền lực. Tất nhiên là cậu thuộc về loại trước, những tin tức thực thực giả giả hàng ngày cậu không thích nghe.

Kẹo bông gòn vẫn ăn ngon như trước, là vị hỗn hợp của dâu tây và hương cỏ.

Tâm tình của cậu vì vậy mà khá hơn một chút, quyết định lại đến chỗ quản lý lính đánh thuê tìm việc.

Lần này nhất định phải tìm một nhiệm vụ, nếu không thì thật sự hết tiền luôn đó.

Cũng giống như ngày thường, bên ngoài chỗ quản lý lính đánh thuê tụ tập rất nhiều người, bọn họ vừa chờ đợi cơ hội đánh cược mạng sống của mình để mưu sinh vừa dùng ô ngôn uế ngữ trao đổi về tình hình riêng của người khác.

Lần này, dường như tất cả đều đang nói về chuyện của Nghê Vũ.

Vị tinh anh của "Sí Ưng".

Người ký sinh mới tới từ thủ đô.

Người đó là kẻ đáng thương bị giai cấp cầm quyền vứt bỏ.

Nghê Vũ đã bị những người này nhìn thành quen, thế nhưng đến gần mới phát hiện, hôm nay hình như trong mắt bọn họ còn có thêm một chút hưng phấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!