Chương 50: TRỜI SINH MỘT CẶP.

Bốn chân báo săn đạp gió lao đi, tốc độ nhanh như bay, cảnh vật xung quanh như biến thành một bức tranh hư ảo đầy màu sắc ấn tượng.

Phù Không đảo cũng không lớn, cho nên thời gian tìm kiếm cũng không lâu lắm. Nghê Vũ dừng lại bên cạnh Trầm Trì, men theo ánh mắt Trầm Trì nhìn về phía bãi cỏ trước mặt.

Bãi cỏ xanh tươi đã bị nhuộm thành màu đỏ sậm, dòng máu tanh nồng đậm đặc thấm vào trong đất, mùi mục nát tanh tưởi trôi nổi giữa không trung.

Trong bụi cỏ có bốn nhóm vật thể quái lạ, không giống người, nhưng trên cơ thể lại mặc đồng phục tác chiến của binh lính "Tiêu Ngạn".

Nghê Vũ bước đến gần nhìn, quai hàm lập tức siết chặt căng thẳng, "Sao bọn họ lại biến thành bộ dáng như vậy?"

Người trên mặt đất máu me bê bết, da dẻ, máu thịt đã bị bong ra hoàn toàn, xương cốt, huyết quản và nội tạng lẽ ra phải ở bên trong giờ lại bị đảo ngược ra ngoài, còn da thịt bên ngoài thì bị ép vào bên trong, đầu nát bươn, khối óc đã vỡ ra và treo lủng lẳng ở trên đầu, con mắt chỉ còn lại một nửa cũng đã rớt ra ngoài.

Ngay cả Nghê Vũ đã quen với việc nhìn thấy nhiều loại sinh vật biến dị, vậy mà lúc này c*̃ng vô thức lấy tay ôm bụng, suýt chút nữa đã nôn ra ngoài.

Cậu chưa từng gặp tình huống như vậy, những người này dường như đã trải qua một lần "Thay da" tàn nhẫn đến cực điểm, nội tạng đổi thành da dẻ, xương cốt đổi thành các thớ thịt, tựa như có một nguồn sức mạnh nào đó không thể chống lại được đã lộn ngược cơ thể bọn họ từ trong ra ngoài, loại đau đớn đó quả thực không thể nào tưởng tượng được.

Trầm Trì ngồi xổm xuống, tỉ mỉ quan sát một trong bốn người đó, người này vẫn còn chưa chết hẳn, tim vẫn còn đập, phổi vẫn còn phập phồng hô hấp bên ngoài cuống họng!

Da đầu Nghê Vũ tê rần.

"Cứu… Cứu… Tôi…" Giọng nói của người lính cực kỳ yếu ớt, mỗi một từ thốt ra đều thể hiện sự đau đớn không chịu nổi, nửa con mắt của anh ta khó khăn chuyển về phía Trầm Trì, cũng không thể nói ra được từ nào khác nữa.

Trầm Trì rút súng lục ra, không chút do dự bóp cò, viên đạn lập tức xuyên thủng trái tim đẫm máu của anh ta.

"Cảm ơn…" Tiếng nói biến mất trong cổ họng, ánh mắt của người lính đột nhiên ảm đạm, cuối cùng anh ta cũng đã được giải thoát.

Mũi Nghê Vũ phập phồng, cậu ngửi được mùi hôi thối trên bốn bộ thi thể, nghi hoặc nói: "Tại sao bọn họ lại thối rữa nhanh như vậy được nhỉ? Cho dù tốc độ thời gian ở đây trôi qua không đúng lắm, nhưng cũng không thể nhanh đến như vậy."

Nhưng lúc này Trầm Trì lại đang suy nghĩ về một vấn đề khác.

Cách đây không lâu, lúc anh lái phi hành khí vũ trang xông vào, về cơ bản cũng giống với bốn người lính trinh sát này. Trước mắt đột nhiên bị bóng tối bao phủ, anh có cảm giác cực kỳ quái dị, da thịt bên ngoài như muốn co rút vào bên trong, còn xương cốt và nội tạng thì đảo lộn ra bên ngoài.

Cũng giống như bốn người lính trinh sát này như đúc!

Có thể quá trình "Thay da" đã không xảy ra với cơ thể anh, vậy nên anh vẫn bình yên vô sự.

Nhưng mà tại sao lại như thế?

Lời nói của hồ ly lại vang lên trong đầu anh lần nữa — anh giống với tôi, từ khi được sinh ra đã mang đồ đằng trên lưng.

Dường như anh vừa mới nắm bắt được điều gì đó, Trầm Trì nói: "Tiếp tục tìm thử, lúc tôi vừa đến hòn đảo này đã phát hiện tử khí ở đây rất nặng, chắc chắn vẫn còn có những nạn nhân khác nữa."

Nghê Vũ dựa theo mùi hôi thối chạy về phía trước tìm kiếm, quả thực đúng như lời Trầm Trì đã nói, cậu tìm được mười hai khối thi thể bị "Hoán đổi trong ngoài".

Không giống với những người lính trinh sát, trang phục bọn họ đang mặc là đồng phục của Phòng hội nghị thượng đỉnh, tất cả bọn họ đều là thuộc hạ quan trọng của Hàn Yếm và Mộ Nhạc.

Thi thể của bọn họ bị phân hủy còn nặng hơn bốn người kia, như thể bọn họ đã chết từ lâu lắm rồi.

Sau khi Trầm Trì kiểm tra thi thể xong thì nhìn về phía Nghê Vũ.

Nghê Vũ không hiểu: "Hả?"

"Không gian này không thuộc về trái đất, không thuộc về thế giới của chúng ta, nó có quy tắc vật lý trái ngược lại với quy tắc vật lý ở thế giới của chúng ta." Trầm Trì nói: "Một khi con người tiến vào sẽ bị nguyên tắc vật lý ở đây nghiền nát và nhanh chóng bị thối rữa."

Nghê Vũ suy nghĩ một lát rồi trợn to hai mắt, "Vậy mà anh và em, còn có Hàn Yếm nữa, tất cả đều không sao."

Trầm Trì lắc đầu, "Nguyên tắc vật lý ở đây c*̃ng muốn g**t ch*t tôi nhưng không thành. Còn về phần Hàn Yếm, ông ta đã bị nhiễm bẩn, cho nên cũng không bị nguyên tắc vật lý ở đây ảnh hưởng. Vậy nhưng thuộc hạ của ông ta lại không được "Tốt số" như thế."

Nghê Vũ kinh ngạc, "Em không bị biến thành bộ dáng kia là bởi vì em đã là người nhiễm virus cấp cao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!