Căn cứ 003. Chiến đội đặc chủng "Sí Ưng".
Trong phòng họp, không khí cực kỳ lạnh lẽo, các vị tướng lĩnh cấp cao mặc quân phục đen đang họp.
Trên màn hình bán trong suốt đang hiện lên ảnh của khu không người ở phía Tây lãnh thổ "Tiêu Ngạn". Nơi đó từng là thành phố phồn hoa với những tòa nhà chọc trời mọc san sát, nhưng nay thì sa mạc nối liền sa mạc, đất hoang ngàn dặm trải dài.
Đội trưởng đội 1 Lâm Suyễn đang đứng trước màn hình lớn.
Dáng người y rất cao, mỗi khi mặc quân phục vào thì như cái móc áo hoàn mỹ. Y không phải kiểu người đẹp đến nỗi vừa gặp đã không thể nào quên, nhưng ít ra thì mặt mũi cũng rất đoan chính, ánh mắt kiên nghị, cực kỳ phù hợp với thân phận một quân nhân.
Nhưng nhìn y có vẻ không được tự nhiên cho lắm, cằm kéo căng cứng ngắc, bắp thịt trên má vì khẩn trương mà thỉnh thoảng sẽ co giật, mỗi khi tầm mắt y và vị đại nhân ngồi ở chỗ chính giữa kia gặp nhau thì giọng nói của y sẽ không tự nhiên mà thay đổi.
Y đang báo cáo tình hình của 14 căn cứ vùng biên giới phía Tây.
"Nhiệm vụ" của đội 1 có phạm vi rất lớn. Người ta thường nói công việc của "Sí Ưng" chủ yếu là phụ trách bảo vệ thủ đô, nhưng kỳ thật không phải vậy. Bọn họ được Trầm Trì quản lý trực tiếp, Trầm Trì muốn bọn họ làm gì thì bọn họ sẽ lập tức chạy đi làm cái đó.
Đặc biệt là đội 1 tinh nhuệ này.
Cũng không thể trách Lâm Suyễn căng thẳng được. Mặc dù y là thành viên của đội 1, là nhân vật tinh anh của tinh anh, nhưng nếu như là ba tháng trước thì y không cần phải đứng đây làm ra vẻ trưởng giả mà nói về hướng đi của phản quân người ký sinh và sinh vật biến dị ở vùng biên giới.
Đây là việc của đội trưởng đội 1, còn y là đội phó, chỉ cần đánh đấm cho giỏi là được rồi, mấy việc ứng phó với cấp trên như thế này đã có Nghê Vũ làm.
Từ khi Nghê Vũ bị đuổi đi đến nay đã được ba tháng, vị trí đội trưởng đội 1 bị bỏ trống hơn hai tháng, các đội viên ai cũng bất bình, cho rằng Trầm Trì bội tình bạc nghĩa, lo tương lai không khống chế được Nghê Vũ nên mới làm vậy. Chim trên trời còn chưa bắn hết mà đã nghĩ đến việc giấu cung tên đi.
Nửa tháng trước, lệnh điều động được chuyển tới đội 1, Lâm Suyễn tiếp nhận vị trí của Nghê Vũ, làm đội trưởng kế nhiệm.
So với suy đoán sẽ có "Đội trưởng nhày dù" đến thì Lâm Suyễn trở thành đội trưởng đã là kết quả tốt nhất mà các đội viên có thể tiếp nhận. Thế nhưng vẫn có không ít đội viên vẫn còn mang lòng bất mãn –
"Bọn họ đang xem thường thân phận người ký sinh của Nghê Vũ!"
"Nhưng chẳng lẽ bản thân Nghê Vũ muốn trở thành người ký sinh à?"
"Liều mình chiến đấu rồi bị lây nhiễm, không thể không làm giải phẫu ký sinh, sau khi bình phục thì mạnh hơn so với trước đây cho nên bọn họ mới kiêng kỵ cậu ấy như vậy! Đã muốn lợi dụng cậu ấy mà vẫn cứ lo lắng cậu ấy quá mạnh. Đầu tiên là dùng hôn nhân để trói buộc, cuối cùng vẫn không vừa mắt để một người ký sinh nắm giữ quá nhiều quyền lực, tùy tiện tìm đại một lý do rồi tước đi quân hàm của cậu ấy.
Tôi không thể chấp nhận được!"
Đừng nói đến những chiến sĩ trẻ do một tay Nghê Vũ dạy dỗ huấn luyện, ngay cả Lâm Suyễn cũng không thể chấp nhận được.
Y đối với quyền lực cũng không có hứng thú gì, thế nhưng lại rất thích sự vẻ vang, mà chỉ có chiến đấu mới đem lại sự vẻ vang cho y được.
Làm sao mà danh hiệu đội trưởng rớt từ trên trời xuống đập trúng mình y cũng không biết nữa.
Lúc ở chỗ lánh nạn dưới lòng đất, y và Nghê Vũ là bạn bè, đã hợp tác nhiều năm, điều khiến y giận Nghê Vũ nhất chính là đã dùng thân phận quân nhân gả cho Trầm Trì.
Là quân nhân đeo sao trẻ nhất ở căn cứ, khả năng tác chiến của Trầm Trì cực kỳ xuất chúng, nhưng ngay cả những đội viên có cấp bậc nhỏ nhất, suy nghĩ đơn giản nhất ở "Sí Ưng" cũng có thể nhìn ra được Trầm Trì kết hôn với Nghê Vũ chỉ là muốn nắm giữ chiến sĩ mạnh nhất "Tiêu Ngạn" trong tay, để dễ bề khống chế mà thôi.
Vậy mà Nghê Vũ còn vui vẻ như thế.
Kết quả, quay đầu lại cũng chỉ còn hai bàn tay trắng.
Bên trên tổng bộ quân đặc chủng đưa ra lý do là, vào năm ngoái Nghê Vũ dẫn quân đi thanh lý người biến dị và sinh vật biến dị ở khu Đông Nam, trong lúc chiến đấu đã không tận sức chỉ huy, dẫn đến hơn trăm người thường ở căn cứ 026 bị lây nhiễm.
Chuyện này quả thật là buồn cười.
Lâm Suyễn dám khẳng định rằng, dù cho Trầm Trì có tự mình dẫn binh thì những người đó vẫn cứ bị lây nhiễm như thường.
Mấy nhân vật lớn kia cũng chỉ tùy tiện lấy đại một lý do để phế bỏ Nghê Vũ mà thôi.
Nghê Vũ bị giam ở ngục giam quân sự hai tháng, ngục giam kia là nơi mà con người không thể sống nổi. Mấy trăm năm qua con người cực kỳ lo lắng về sinh vật biến dị, cho nên đã xây dựng ngục giam này để đề phòng, đối phó với sinh vật biến dị cao cấp có ý thức, có trí tuệ, mục đích chính khi xây dựng ngục giam này là "tra tấn".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!