Chương 49: LÃNG MẠN CẤP BẬC VŨ TRỤ.

Làn sương mù màu đen óng ánh tựa pha lê từ trên cổ, trên người Nghê Vũ được thu lại, giáp cốt được chế tạo từ "lưu" được hoa văn phượng hoàng và bụi gai trên lưng thu hết vào trong, tựa như một tấm tơ lụa thượng đẳng đang trượt xuống.

Nghê Vũ bị Trầm Trì kéo sát vào người mình, nhưng khi môi anh sắp chạm vào thì cậu lại vô thức vươn tay lên, nhẹ nhàng để lên ngực Trầm Trì.

Đôi mắt đen như mực của Trầm Trì thoáng chốc như ngưng tụ.

Nghê Vũ cũng không hiểu tại sao mình lại làm như thế.

Từ trước đến giờ cậu rất thích hôn Trầm Trì, lại càng thích được Trầm Trì hôn, ban đầu kỹ năng hôn của cậu rất kém, là Trầm Trì đã ôm eo cậu, kéo cậu vào lòng, dạy cậu từng chút từng chút một.

Cậu rất mạnh, lúc nào cũng muốn chủ động hôn, nhưng dù cho trước đó khí thế của cậu có hùng hổ như thế nào thì khi môi lưỡi bị Trầm Trì xâm chiếm, cậu c*̃ng chỉ có thể cố gắng liều mạng chống đỡ mà thôi.

So với con người thì người ký sinh quả thật có rất nhiều khuyết điểm. Ví dụ như, con người khi bị hôn nhiều sẽ quên hết tất cả, nhiều lắm c*̃ng chỉ là đỏ mặt, tim đập loạn nhịp và mắt thì mơ màng, vậy nhưng người ký sinh lại biểu hiện ra những đặc điểm của dã thú.

Cậu không chỉ đỏ mặt mà lúc vừa hôn, tai báo của cậu cũng hiện ra luôn.

Đã có lúc cậu cảm thấy rất xấu hổ vì điều này, nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy khổ sở không thể giải thích được.

Tai báo đã bị cậu cào nát, và sẽ không bao giờ xuất hiện lại lần nữa. Cũng giống như những chuyện đã xảy ra, không thể xem như hoàn toàn chưa xảy ra được.

"Nghê Vũ." Trầm Trì gần như kề sát bên môi cậu, dùng hơi thở của mình gọi tên cậu.

Cậu rũ mắt, mi mắt run lên nhè nhẹ, hai tay vô thức nắm chặt lấy quần áo nơi thắt lưng Trầm Trì, "Tiên sinh, tôi…"

Cậu muốn giải thích, thế nhưng lại không thể nói ra được một câu đàng hoàng.

"Xin lỗi." Giọng nói của Trầm Trì đầy sự đau lòng, cánh tay anh siết chặt, lần nữa ôm Nghê Vũ vào lòng mình.

Nghê Vũ lắc đầu, dường như cậu đã hiểu vì sao Trầm Trì lại xin lỗi, rồi lại không hiểu hết. Tựa như lúc này, trong lòng cậu thật sự rất khát khao được Trầm Trì hôn, nhưng theo bản năng cậu lại đi chống cự.

Trầm Trì ôm cậu rất chặt, nhiệt độ từ trong lòng đã truyền đến viền mắt, đến hai má và cả trên vành tai cậu.

Vành tai, tóc mai của bọn họ chạm vào nhau giữa cái nóng hừng hực như thế.

Cơ thể căng thẳng của Nghê Vũ cũng dần dần được thả lỏng, hai mắt khẽ nhắm lại nhưng mí mắt vẫn còn đang run rẩy. Trầm Trì như một liều thuốc đang chữa trị những vết thương đau đớn khắp người cậu trong mấy tháng qua.

Vành tai bị hôn một cái, cảm xúc bắt đầu từ đó lan tỏa toàn thân cậu.

"A —" Nghê Vũ nhịn không được mà hít sâu một hơi, bàn tay nắm lấy quần áo Trầm Trì càng thêm ra sức. Dường như cậu muốn dùng cách đó để xua tan đi những cảm xúc đang dâng trào, đè nén, không thể kiềm nén được nữa.

Trầm Trì vẫn không buông cậu ra, môi cũng không rời khỏi tai cậu, ngược lại còn thuận theo chỗ hôn ban đầu, chậm rãi, nhẹ nhành hôn ra xung quanh đó, từ vành tai lên đến đỉnh tai, tiếp theo là bên cạnh tai và cổ, tay c*̃ng đưa ra sau đỡ gáy cậu, không nặng không nhẹ xoa xoa nơi đó.

"Tiên sinh!" Bỗng dưng Nghê Vũ mở to hai mắt, đưa tay giữ chặt thắt lưng Trầm Trì — động tác này nằm ngoài dự liệu của cậu, cậu còn tưởng rằng mình sẽ đẩy Trầm Trì ra.

Tai và cổ cậu tựa như bị lửa đốt, Trầm Trì hôn đến chỗ nào thì chỗ đó nóng đến không chịu nổi. Trái tim Nghê Vũ dường như cũng sắp bốc hơi, sức lực cũng bị rút đi từng chút từng chút một khỏi cơ thể cậu.

Trầm Trì làm như không nghe thấy tiếng cậu gọi, bàn tay anh ôm lấy cổ cậu cũng di chuyển ra phía trước theo nụ hôn, đầu ngón tay thô ráp xẹt qua mạch đập đang nhảy lên kịch liệt, qua xương quai xanh nhô cao xinh đẹp cùng hầu kết không ngừng nhấp nhô lên xuống, tựa như một cách hôn khác vậy.

Cuối cùng, tay Trầm Trì ngừng lại nơi cằm cậu, nắm chặt lấy.

Rốt cục, nụ hôn của Trầm Trì cũng rơi xuống đôi môi khô khốc của cậu.

Tựa như có thứ gì đó trong cơ thể cậu vừa bị rút đi, vòng eo cứng ngắc của Nghê Vũ dường như cũng được thả lỏng, cơ thể cậu mềm nhũn, miễn cưỡng để Trầm Trì ôm lấy.

Được Trầm Trì hôn, cậu chỉ có thể khẽ há miệng th* d*c, biết rõ bản thân mình không có sức chống cự lại, nhưng cậu vẫn muốn cố gắng giãy giụa một phen.

Bỗng nhiên Trầm Trì giữ chặt sau gáy cậu, hôn mạnh xuống, cổ họng cậu phát ra những âm thanh mơ hồ không rõ là gì, rồi nhanh chóng bị nhấn chìm giữa quấn quít môi lưỡi và tiếng tim đập ầm ầm.

Mắt cậu ươn ướt, đôi con ngươi trong trẻo như dòng suối, nước mắt đã thấm ướt hàng mi, chảy ra khỏi đôi mắt hoe hoe đỏ, làm ướt đẫm hai má cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!