Chương 48: ĐỂ TÔI HÔN EM.

"Trái đất không có cơ hội để thắng, ngay cả lá chắn phòng ngự mà bọn mày còn không thể đột phá được." Mộ Nhạc tham lam nhìn Trầm Trì, "Đây không phải là nơi mà mày nên đến, nhưng dù gì mày cũng đã đến đây rồi, còn không bằng chết ở chỗ này luôn đi, cống hiến cho chúng tao thêm một phần chất dinh dưỡng…"

Lời còn chưa nói xong thì Mộ Nhạc đã lao đến, chẳng biết lúc nào trong tay ông ta đột nhiên xuất hiện một thanh trường đao màu đỏ, không biết được làm bằng chất liệu gì, chém thẳng về phía cổ Trầm Trì!

Tốc độ thời gian ở đây trôi qua chậm cực kỳ, tốc độ của Mộ Nhạc nhanh đến kinh người, mắt thường hoàn toàn không thể nhìn thấy được, cơ thể ông ta hóa thành bóng đen mơ hồ, còn lưỡi đao thì phát ra thứ ánh sáng đỏ cường liệt.

Đây tuyệt đối không phải là tốc độ của nhân loại. Khi tốc độ thời gian trôi qua chậm lại thì tốc độ hành động của con người cũng sẽ nhanh hơn, nhưng c*̃ng không nhanh tới mức độ này!

Các cuộc tấn công của sinh vật ở chiều không gian cao hơn vào sinh vật ở chiều không gian thấp hơn luôn chiếm ưu thế trên mọi phương vị, Mộ Nhạc đã nói là "Địa cầu của chúng mày", điều đó cho thấy ông ta đã bị sinh vật ở chiều không gian cao hơn ký sinh bằng một phương thức nào đó.

"Không — "

Một đao kia của Mộ Nhạc chém xuống lại chém vào không khí.

Vậy mà Trầm Trì còn nhanh hơn cả ông ta, dễ dàng tránh né được lưỡi đao, anh nghiêng người xoay qua một bên, cơ thể mang theo luồng ánh sáng. Mộ Nhạc vẫn còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra, thì lưỡi đao màu đỏ kia đã đâm sâu vào đầu ông ta.

Mà chuôi đao thì vẫn còn nằm trên tay của mình.

Máu của ông ta không khác gì với con người đang chảy ra từ trán, lướt qua đôi mắt gần như muốn lồi ra. Trong đôi mắt ấy chứa đầy vẻ khó tin và nỗi sợ hãi xuất phát từ bản năng.

Bóng Trầm Trì tụ lại phía sau lưng Mộ Nhạc khoảng hai mét, thời điểm anh quay người nhìn lại, ông ta đã ngã xuống đất, trong cổ họng phát ra giọng nói thều thào của người sắp chết, "Sao có thể chứ… Mày, mày là thứ gì?"

Trầm Trì rũ mắt, nhìn tay mình một chút, trong mắt cũng có chút khó hiểu.

Vừa rồi, lúc Mộ Nhạc nhào về phía anh, thanh trường đao bị vết máu trong lòng bàn tay anh thôi thúc, thanh trường đao đó nhắm thẳng vào nơi nguy hiểm của anh mà chém xuống, anh nhất định phải né tránh. Trường đao chưa gây được thương tổn gì cho anh cả, nhưng anh lại nhìn thấy được điểm yếu của Mộ Nhạc, vì vậy anh vươn tay phải về phía trước, nắm lấy cổ tay Mộ Nhạc rồi đột nhiên xoay ngược lại, mũi đao đỏ lên, đâm xuyên vào giữa mi tâm Mộ Nhạc.

Theo lý thuyết thì tốc độ của anh không thể nhanh như vậy được, ít nhất cũng không thể nhanh hơn sinh vật ở chiều không gian cao hơn đang ký sinh trên người Mộ Nhạc được.

Đuôi mắt Trầm Trì khẽ động, vừa ngước mắt lên đã thấy quanh thân Mộ Nhạc nổi lên một tầng sương mù màu đen.

"Mày không phải là con người…" Mộ Nhạc phun ra một ngụm máu, sợ hãi nói: "Mày đã làm gì tao?"

Trầm Trì nói: "Ông không nhìn thấy động tác của tôi à?"

Mộ Nhạc đã không còn nhiều sức lực, tay chân đã co rúm lại như bị điện giật. Tình cảnh vừa rồi giống như bị đao c*m v** đầu, ông ta biết chuyện đã xảy ra nhưng lại không biết nó xảy ra như thế nào.

"Không nhìn thấy!"

Hàn Yếm chứng kiến tất cả những chuyện vừa rồi lùi lại phía sau một bước, mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa, ông cũng nói: "Tôi không nhìn thấy được gì."

Màn sương đen bao phủ toàn thân Mộ Nhạc tầng tầng lớp lớp, cơ thể ông ta càng ngày càng mơ hồ, máu ông ta phun ra dường như cũng bị sương mù cắn nuốt.

Sương mù càng lúc càng dày, tựa như một con quái vật đang gặm nhấm cơ thể ông ta.

Trầm Trì không đến gần mà chỉ đứng từ xa nhìn cảnh tượng này.

Một lát sau, màn sương mù màu đen nhạt dần, nhưng cơ thể Mộ Nhạc lại biến mất, ngay cả thanh trường đao đâm vào mi tâm ông ta cũng không thấy đâu nữa, nhưng trên mặt đất lại xuất hiện một đống xương trắng, giống như đúc với sáu đống xương trắng kia, bên trên còn tỏa ra luồng ánh sáng trắng mờ ảo.

Hàn Yếm kinh ngạc, "Rốt cuộc thì mày là thứ gì vậy?"

Tôi là thứ gì?

Bóng đêm trong đôi mắt Trầm Trì càng ngày càng đậm, giống như một ngọn lửa màu đen vậy.

Trong không gian được hành tinh N-37 phóng tới trái đất, anh có thể dễ dàng g**t ch*t một thủ lĩnh bị sinh vật ở chiều không gian cao hơn ký sinh, thậm chí đối phương còn không nhìn thấy được động tác của anh.

Bất kể là dùng nguyên tắc vật lý của vũ trụ nào để xem xét cũng không thể giải thích được.

Trừ khi, anh có chiều không gian áp chế được Mộ Nhạc?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!