Chương 45: BẤT KHẢ CHIẾN BẠI.

Nghê Vũ chưa từng thấy phi hành khí được vũ trang lơ lửng giữa không trung nhiều như vậy. Bên trong màn hình, chúng gần như bao phủ cả bầu trời doanh trại thủ đô, đổ bóng dày đặc trên mặt đất.

Chiến tranh sắp bùng nổ rồi, chỉ nhìn hình ảnh truyền đến thôi đã khiến cho người ta kinh hãi.

Nghê Vũ vô thức nắm chặt hai tay mình, những hình ảnh chiếu trong mắt cậu như hóa thành khí tức vô hình, thẩm thấu vào cơ thể cậu, men theo huyết quản chạy vào tim, tim cậu như đang bị thứ gì đó bóp nghẹt nặng nề.

Cậu biết bản thân mình đang lo lắng, đang sợ hãi.

Tin tức Doanh trại 009 và Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng phát động cuộc đảo chính đã truyền đến mọi ngõ ngách của "Tiêu Ngạn", ngay khi mạng lưới thông tin vừa khôi phục, cậu liền thấy trung tướng Yểu Sạn mặc đồng phục tác chiến đứng trên phi hành khí trung tâm đang dõng dạc đọc bài diễn thuyết.

Đội 1 của "Sí Ưng" sẽ sớm đến doanh trại 097, không còn nghi ngờ gì nữa, Lâm Suyễn và những người khác là do Trầm Trì phái đi.

Như vậy Trầm Trì c*̃ng tham dự vào cuộc đảo chính này, và rất có thể anh cũng giống như Yểu Sạn, là người đã lập ra kế hoạch đảo chính.

Sau khi cơ thể cậu bị virus thay đổi một lần nữa, đầu óc bỗng nhiên trở nên sáng suốt cực kỳ, mà sáng suốt quá cũng không phải là chuyện gì tốt đẹp.

Mồ hôi trên mặt Nghê Vũ tuôn ra như tắm theo những đường gân đỏ thẫm.

Mắt cậu đảo nhanh qua màn hình, vội vàng muốn tìm hình ảnh Trầm Trì, nhưng phi hành khí lại nhiều quá, dày đặc trên không trung, dù cho ống kính camera có chuyển đến chỗ nào cậu cũng không nhìn thấy được Trầm Trì.

Dù trước giờ cậu không có hứng thú với tranh đấu của giai cấp cao tầng, nhưng cậu hiểu được đảo chính có nghĩa là gì.

Trầm Trì đang dùng vũ lực để buộc Phòng hội nghị thượng đỉnh giao lại quyền lực, mà chắc chắn Phòng hội nghị thượng đỉnh sẽ không bao giờ bó tay chịu trói. Đánh nhau là điều không thể tránh khỏi, người nào có vũ lực mạnh hơn mới là người chiến thắng cuối cùng. Nhưng lực lượng mạnh nhất dưới trướng Trầm Trì là Đội 1 của "Sí Ưng" đã bị phái đến doanh trại 097, vậy giờ ai đang bảo vệ Trầm Trì?

Một giọt mồ hôi nữa lại trượt xuống, Nghê Vũ vừa phẫn nộ vừa khó chịu, cậu giận bản thân mình sao không ở bên cạnh Trầm Trì lúc này.

"Roẹt — "

Âm thanh trong trẻo lại vang lên, đôi cánh vừa thu lại lại tiếp tục vươn ra khỏi giáp cốt. Không khí trong doanh trại 097 dao động mạnh, tràn ra ngoài như những gợn sóng trong suốt.

Mọi người ngẩng đầu lên, chỉ thấy ngọn lửa vẫn chưa bị dập tắt đang chiếu rọi lên đôi cánh màu đen khổng lồ sáng óng ánh, bão cát gào thét cuốn theo khói thuốc súng và mùi xác thối bay về phía bầu trời đen kịt.

"Nghê Vũ!" Tam Diệp chật vật hét lớn.

Nghê Vũ nhìn xuống, thấy vị tiến sĩ có dáng người nhỏ nhắn cùng cái đầu và đôi mắt tròn xoe kia.

Hơn một nghìn lính đánh thuê mạnh mẽ đã chết trong cuộc bạo động của người biến dị này, nhưng Tam Diệp thoạt nhìn dễ bị g**t ch*t nhất lại còn sống, lúc này cậu ta đang đứng trên một mái nhà gần như đã sụp đổ ra sức kêu to.

Nghê Vũ nhớ lại hình ảnh lúc đang ở trong phòng theo dõi kia, biết bản thân mình thực sự cần phải cảm ơn Tam Diệp.

Chính Tam Diệp đã đưa cậu tới phòng giám sát. Lúc đó cậu đang trong quá trình biến dị, không có khả năng phản kháng, nếu ở bên ngoài, chỉ e cậu không thể chống đỡ được công kích của người biến dị. Tam Diệp cũng chính là người vẫn cố chấp không cho khởi động chương trình hủy diệt giết cậu, để cậu có đủ thời gian hoàn thành quá trình lây nhiễm cấp cao.

Đôi cánh Nghê Vũ nghiêng lại, xẹt qua không trung với tốc độ cực nhanh, sau đó đáp xuống mái nhà sụp đỗ nơi Tam Diệp đang đứng.

"Anh phải đi à?" Mặt Tam Diệp dính đầy tro bụi, trên quân trang cũng có thật nhiều vết máu, "Anh muốn đi đâu  ?"

"Tôi đã từng nói, tôi sẽ không trở thành kẻ thù của nhân loại." Nghê Vũ nhìn về phía Đông, mặc dù thị lực của cậu đã tăng lên không chỉ một cấp, nhưng cũng không thể xuyên qua thiên sơn vạn thủy để nhìn thấy các thế lực đang giương cung bạt kiếm ở doanh trại thủ đô được.

Thu hồi tầm mắt, Nghê Vũ nhìn xuống Tam Diệp, "Yên tâm đi, tôi sẽ không chạy trốn đâu. Ở đây không có phi hành khí siêu thanh, tôi phải đến Quân đoàn cơ động 170 để mượn một chiếc."

Tam Diệp kinh ngạc hỏi: "Anh muốn đến thủ đô? Anh không đọc được tin tức trên thiết bị liên lạc cá nhân sao? Trung tướng Yểu Sạn và thiếu tướng Trầm Trì đang phát động…"

Còn chưa nói xong, Tam Diệp đã dừng lại.

Bởi vì cậu ta nhìn thấy được ánh sáng đang lưu động trong mắt Nghê Vũ, thứ ánh sáng đó vừa chấp nhất lại cực kỳ dịu dàng.

Cậu ta không hiểu tại sao một người ký sinh lại có ánh mắt như vậy, nhưng từ ánh mắt đó, cậu ta có thể thấy được thứ mà trước nay mình chưa bao giờ thấy.

Cậu ta không biết đó là gì, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy, những ánh sáng đó là tình sâu nghĩa nặng là bất khả chiến bại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!