Chương 43: ĐỘNG VẬT MÁU LẠNH.

Doanh trại thủ đô.

Trầm Trì đi rồi quay lại, bộ quân phục màu đen trên người đã được đổi thành trang phục tác chiến, sát khí cuộn trào trong mắt anh, khí thế mạnh mẽ, lạnh lẽo lan tỏa khắp người.

Nửa chiếc vòng tay anh đang cầm bỗng dưng bừng sáng, thứ ánh sáng đó rực rỡ trước nay chưa từng thấy, còn khúc xạ ra những hình ảnh mơ hồ.

"Anh không đi cứu Báo Báo à?" Lộ Địch nhướng mày, sau đó còn ranh mãnh nheo mắt lại, "Anh c*̃ng hiểu được lúc này mà xuất binh thì đã quá muộn?"

Phòng hội nghị thượng đỉnh nắm giữ quân quyền tuyệt đối, nhưng năm đó khi "Tiêu Ngạn" được thành lập, chỉ huy của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng lúc đó được kiêm nhiệm bởi một nhà lãnh đạo có uy vọng nhất bấy giờ, ông đã lập ra một quy tắc — nếu như gặp phải nguy cơ lớn, khi Phòng hội nghị thượng đỉnh không thể đưa ra quyết định, hoặc đưa ra quyết định sai lầm, thì "Sí Ưng" có quyền tự mình hành động.

Lúc này, mười chiếc phi hành khí vũ trang tốc độ siêu thanh đã xuất phát khỏi Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng, sau khi đột phá phong tỏa của lực lượng phòng thủ bình thường đã lao thẳng đến Doanh trại 097 ở vùng biên giới Tây Bắc .

Người phụ trách chiến dịch lần này là Lâm Suyễn, đội trưởng Đội 1 của "Sí Ưng". Cách đây không lâu, lúc Trầm Trì nói cho y biết nội dung nhiệm vụ, suýt chút nữa y đã cho là mình nghe lầm.

Doanh trại 097 bị người biến dị tập kích, trước mắt, mọi thông tin liên lạc với thế giới bên ngoài đã bị chặn lại hoàn toàn, nhiệm vụ lần này của "Sí Ưng" không chỉ gánh vác trọng trách tiêu diệt người biến dị mà còn phải tìm bằng được Nghê Vũ đang sống ở đó.

"Ngài biết Nghê Vũ đang ở doanh trại 097?" Lâm Suyễn không nhịn được nên đã hỏi.

Trầm Trì không trực tiếp trả lời mà chỉ nói: "Lập tức xuất phát, đến đó kết hợp cùng với Quân đoàn cơ động 170."

Phi hành khí bay qua giữa tầng mây với tốc độ cực kỳ nhanh, lúc này, Quân đoàn cơ động 170 cách doanh trại 097 gần nhất c*̃ng đã được điều động đến. Bọn họ nhận được mệnh lệnh từ trung tướng Yểu Sạn.

"Sao anh không tự mình đi?" Lộ Địch nói: "Anh không muốn lúc Báo Báo khó khăn nhất liền "Vèo" một cái hiện thân ra à?"

"Cậu đã lấy được bao nhiêu thông tin từ Phòng hội nghị thượng đỉnh rồi?" Trầm Trì không có thời gian để phí lời, đẩy cánh cửa phòng hội nghị của Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng dưới lòng đất ra, liền nhìn thấy tiến sĩ Bách Lộ đang đứng ở bên trong.

"Đợi lâu chưa?" Trầm Trì nói.

Tiến sĩ Bách Lộ ân cần gật đầu chào hỏi Lộ Địch, sau đó mới nói với Trầm Trì: "Cơ hội mà chúng ta chờ đợi cuối cùng cũng đã tới."

Lộ Địch sửng sốt, đầu cậu ta tựa hồ như đang vận hành với tốc độ cực cao, đột nhiên, cậu ta hiểu ra vấn đề, "Các người muốn lợi dụng chuyện Phòng hội nghị thượng đỉnh quyết định "Vứt bỏ doanh trại 097" lần này để phát động cuộc đảo chính?"

Đồng tử Trầm Trì đen kịt, ánh mắt anh nhìn Lộ Địch như muốn đốt cháy, "Cậu đã nói mình từng tính ra tôi sắp trở thành người thống trị "Tiêu Ngạn" mà, tôi có thể giúp cậu thực hiện nguyện vọng của chủ nhân mình."

Hai mắt Lộ Địch mở to, sự cuồng nhiệt đến quá mức đột ngột khiến cho khuôn mặt cậu ta bỗng trở nên vặn vẹo.

"Bước đầu tiên trong kế hoạch của tôi đó chính là tiêu diệt Hàn Yếm, tiện đà xóa bỏ luôn Phòng hội nghị thượng đỉnh." Trầm Trì nói: "Cơ cấu này đã mục nát lắm rồi, một đám người chưa từng thấy qua sự tàn khốc trên chiến trường nhưng lại dễ dàng định đoạt vận mệnh của những chiến sĩ trong suốt mấy trăm năm qua."

Lộ Địch cười lạnh một tiếng, "Tôi đã đánh giá thấp nhân loại các người rồi. Lúc tôi lấy được tin tình báo quân sự nơi tiền tuyến và quyết định của những nhà lãnh đạo, tôi đã nghĩ anh nhất định sẽ tự mình chạy đến doanh trại 097 ngay lập tức, nhưng anh lại chọn lợi dụng cơ hội lần này để đối phó với cha mình. Tiên sinh, anh đúng là động vật máu lạnh. Nếu như chủ nhân của tôi có thể tuyệt tình bằng một phần mười anh thôi, chắc anh ấy cũng sẽ không…"

Mi tâm Trầm Trì hơi nhíu lại một chút cực kỳ nhẹ.

Lộ Địch không nói tiếp nữa mà đột nhiên nở nụ cười, "Có lần tôi đã từng hoài nghi rằng, không biết suy luận của mình có sai sót chỗ nào hay không, bởi vì anh đã đặt quá nhiều tình cảm lên Báo Báo của mình. Mà người có quá nhiều tình cảm vướng bận sẽ không thể làm nên đại sự được. Nhưng bây giờ tôi đã không còn nghi ngờ gì nữa. Anh cũng đủ lãnh huyết, anh sắp trở thành người chiến thắng cuối cùng rồi."

Trầm Trì quay người sang, nói: "Làm việc cậu nên làm đi."

Đột nhiên Lộ Địch yên tĩnh lại, cơ thể vẫn là cơ thể của con người, nhưng đôi mắt đã bị một tầng sương mù máy móc bao phủ, cả người cậu ta tản ra cảm giác lạnh lẽo của kim loại.

"Chúng ta không thể động đến các đơn vị bộ đội trực thuộc Phòng hội nghị thượng đỉnh." Tiến sĩ Bách Lộ nói: "Nhưng trước mắt Yểu Sạn đã nắm giữ được một phần ba binh lực của Doanh trại 009, quan trọng là phải xem hai phần ba còn lại sẽ lựa chọn như thế nào. Các doanh trại ở khu vực phía Tây lần này nhất định sẽ đứng về phía chúng ta, bất quá nước xa lại không cứu được lửa gần, sự ủng hộ của bọn họ về mặt lâu dài tất nhiên là quan trọng, nhưng bây giờ, chúng ta không thể dựa vào bọn họ được."

Trầm Trì đảo mắt, ngữ khí vẫn lạnh lùng như vậy, "Tiến sĩ, ông đang sợ hãi."

Tiến sĩ Bách Lộ hơi sửng sốt một chút rồi chợt cười khổ, nói: "Tôi không có sự quyết đoán và can đảm như cậu hay Lam Tinh phu nhân, lại càng không thể sát phạt quả quyết như Yểu Sạn. Các cậu là quân nhân, còn tôi chỉ là một gã tiến sĩ. Tôi hy vọng tất cả mọi người trên tinh cầu này đều có thể sống, dù cho người đó chưa bị lây nhiễm hay đã là người ký sinh gì cũng đều được đối xử một cách công bằng và bình đẳng, vì vậy cho nên tôi mới đứng về phe cậu và Yểu Sạn.

Dựa theo kế hoạch ban đầu của chúng ta thì, sau khi cậu với Yểu Sạn hoàn toàn kiểm soát được Tổng bộ tác chiến quân đặc chủng và doanh trại 009 mới tiến hành cuộc đảo chính…"

Trầm Trì nói: "Bây giờ là cơ hội có một không hai."

Tiến sĩ Bách Lộ gật đầu, "Tôi biết, cuối cùng chúng ta cũng chờ được cơ hội này. Nhưng cậu cũng phải thừa nhận rằng rủi ro lần này cũng không nhỏ. Hơn nữa…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!