Chương 42: THẦN LINH.

Ánh sáng của những ngọn lửa thiêu đốt thi thể người biến dị, ánh sáng lạnh lẽo của những khẩu súng năng lượng đốt cháy không khí, ánh sáng của những chiếc đèn pha sáng rực chiếu rọi khắp nơi cùng với khói thuốc súng nồng nặc đã vẽ bầu trời đêm thành một màu sắc mà con người chưa từng được thấy bao giờ.

Thậm chí, ở trong mắt bọn nhỏ, cảnh tượng như vậy có thể được gọi là "Lộng lẫy".

Ngọn lửa cuồng nộ thiêu rụi một số người biến dị thành than đen, khói bốc cao cuồn cuộn, một số người biến dị khác lại giành lại sự sống từ trong biển lửa. Chúng nó kéo cơ thể bị đốt cháy đen của mình ra khỏi biển lửa, ngọn lửa bao quanh cơ thể chúng nó bỗng trở thành tấm áo giáp bảo vệ chắc chắn, chúng nó khàn giọng gào thét, những âm thanh phát ra từ cổ họng đó giống như tiếng kèn báo hiệu cuộc xâm lăng tàn khốc.

Những người biến dị bị ngọn lửa bao quanh đang lao thẳng về phía bức tường ngăn cách, tiếng gào cùng tiếng bước chân như thiên quân vạn mã. Đừng nói đến mấy bức tường cách ly trong doanh trại quân đội, ngay cả mấy vòng tường đồng vách sắt bên ngoài c*̃ng chịu không được thế công kích như vậy.

Đột nhiên, tiếng ầm ầm vang vọng khắp nơi, người biến dị lao ra khỏi khu vực phía Tây, những binh lính nơi tiền tuyến bị nuốt chửng vào trong biển lửa, tiếng kêu la thảm thiết vang lên không ngừng, tất cả như bị cuốn vào máy xay thịt khổng lồ đang chạy với tốc độ cao.

Mấy phút sau, bức tường cách ly ở khu vực phía Nam cũng bị phá vỡ, mười mấy người biến dị có hỏa diễm bao quanh cơ thể cao đến bảy mét đang dẫn đầu lao ra ngoài, trên tay bọn chúng mọc ra tay, trên chân bọn chúng mọc ra chân, ngay cả trên đầu, vai, ngực, cũng mọc ra không dưới mười cái đầu — người biến dị bị chặt ra thành từng mảnh nhỏ đó đã "Hồi sinh" trở lại trên người bọn chúng, nơi nối liền các chi bị đứt lìa đó sáng rực ánh lửa màu đỏ sậm, máu bị thiêu đốt cháy đen không ngừng tuôn ra xối xả.

Ba đầu sáu tay cũng không đủ để miêu tả được hình dáng đáng sợ của bọn chúng.

Vũ khí của binh lính hoàn toàn không thể chống lại được bọn chúng, có lẽ chỉ có vũ khí được chế tạo từ "Lưu" mới có thể chặt được đầu của chúng nó, nhưng một khi có người nào đó đến gần thì cơ thể chúng nó sẽ biến thành một vũng bùn loãng nóng rực tỏa ra mùi cháy khét tanh tưởi.

Trung tá Phỉ Lực trơ mắt nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mặt mình, nhưng ông cũng đành bất lực. Tình hình quân sự ở đây đã được báo lên trên từ lâu, vậy nhưng viện trợ vẫn còn chưa tới, điều khiến cho người ta càng thêm tuyệt vọng hơn chính là, toàn bộ mạng lưới thông tin của Doanh trại 097 hình như đã bị cô lập về mặt vật lý, điều đó có nghĩa là, dù cho nơi này có xảy ra bất cứ chuyện gì thì thế giới bên ngoài cũng không hay biết.

Sau hừng đông, không, có lẽ chẳng chờ được đến hừng đông, người biến dị sẽ giết hết tất cả mọi người trong doanh trại này và biến một phần trong số đó thành người biến dị mới. Bọn chúng sẽ biến mất giữa hoang mạc này, hoặc cũng có thể sẽ lao đến doanh trại nhân loại tiếp theo.

Và Doanh trại 097 sẽ bị cát vàng bao phủ, bị hủy diệt tựa như vô số những thành phố khác đã bị hủy diệt trong hơn 400 năm qua, sẽ bị vùi sậu, ngủ yên dưới sự giết chóc.

Ở khu vực phía Đông, nơi tập trung nhiều người dân bình thường nhất, lúc này, lính đánh thuê đang nổi giận chỉa nòng súng vào đồng bào của mình, còn những người biến dị chưa bị g**t ch*t thì điên cuồng tấn công người dân bình thường, đạn và những chùm sáng của súng năng lượng đan vào nhau, tạo thành một tấm lưới lớn đoạt mạng, có người tránh được nanh vuốt của người biến dị nhưng lại không thể tránh được những viên đạn không có mắt đó.

Một cậu bé nhìn thấy cảnh cha mình đầu một nơi thân một nẻo, cậu bé chỉ có thể trơ mắt nhìn người biến dị cao gần ba mét kia cầm đầu cha mình lên, bóp nát như bóp một quả dưa hấu, chất lỏng sền sệt của máu và não trộn lẫn vào nhau b*n r* từ bàn tay của người biến dị đó văng đầy mặt cậu.

Cậu bé chỉ mới được năm tuổi, nó sinh ra ở doanh trại 097, chưa bao giờ rời khỏi đây, nó vẫn nghĩ thế giới chỉ lớn bằng doanh trại 097, nó cũng chỉ mới nhìn thấy những sinh vật biến dị qua hình ảnh mà thôi.

Lúc này, cơ thể cậu bé đã hoàn toàn mất khả năng phản ứng, cậu mở to đôi mắt màu nâu, kinh ngạc nhìn người biến dị đang đến gần mình, ngay cả việc hét lên cho vơi đi nỗi sợ cậu bé cũng làm không được.

Đột nhiên, trong mắt cậu bé bỗng xuất hiện một chiếc bóng lớn tuyệt đẹp bay đến gần mình.

Cậu nhóc theo bản năng nhìn về phía chiếc bóng đó mà quên mất bản thân mình sắp bị người biến dị trước mặt xé nát.

Đôi cánh như pha lê đen phản chiếu trong ánh lửa, tựa như một dòng sông ánh sáng màu vàng, người mang đôi cánh đó — không, cậu bé không thể phân biệt được đó là người giống như mình hay là "Thần linh" mà thầy giáo đã từng nói qua, thầy đã nói, thần linh sống ở trên trời, vừa uy nghiêm vừa đẹp tuyệt trần, có sức mạnh vô bờ, khi chúng ta sắp chết, thần linh có thể giáng thế xuống trần để ngăn cơn sóng dữ — cậu bé nghĩ, nếu vậy người mang đôi cánh đó nhất định là thần linh rồi, trên má thần linh che kín những đường gân màu đỏ dữ tợn, răng nanh trắng sáng, mắt có màu vàng kim đậm, nhìn dáng vẻ cực kỳ kh*ng b*, nhưng cậu bé lại không cảm thấy sợ hãi chút nào, ngược lại, trái tim cậu bỗng tràn ngập khát khao và hy vọng.

Cậu bé nghĩ, thần linh đã đến cứu mình!

Một khắc khi người biến dị vồ lấy cậu bé, Nghê Vũ bay nhanh đến, đôi cánh xé toạc bầu không khí cháy khét và hôi thối, khi đôi cánh khép được một nửa, nó phát ra tiếng "lạch cạch", móng vuốt mãnh thú sắc bén cắm thẳng vào đầu người biến dị, chỉ chớp mắt sau đó, cái đầu to lớn nhớp nháp của người biến dị đã bị kéo lìa khỏi cổ, dòng máu đen phun mạnh ra ngoài, đôi con ngươi thối rữa cũng rớt ra khỏi hốc mắt.

Cậu bé đứng sững tại chỗ như pho tượng, thất hồn lạc phách nhìn Nghê Vũ.

Nghê Vũ thu đôi cánh của mình lại, ném đầu người biến dị xuống đất, dùng chân dẫm nát nó.

Nghê Vũ rất muốn trấn an cậu bé một chút nhưng lại không dám động đậy, vì cậu biết bộ dáng của mình bây giờ trông đáng sợ như thế nào.

Nhưng điều cậu cảm thấy khó hiểu đó chính là, trong mắt cậu bé này lại không chút sợ hãi nào, ngược lại còn sáng ngời như ngọn lửa.

"Chú là thần linh phải không?" Rốt cục cậu bé cũng nói chuyện được rồi, giọng nói non nớt mang theo chút run rẩy.

"Thần linh?" Nghê Vũ cảm thấy thật bất ngờ và mới mẻ.

"Chú đúng là một vị thần!" Cậu bé bước nhanh về phía trước, duỗi đôi tay nho nhỏ của mình ra muốn chạm vào Nghê Vũ.

"Cậu bé, cháu không sợ chú à?" Nghê Vũ cúi đầu nhìn, chỉ thấy cậu bé đang cẩn thận chạm vào giáp cốt trên đùi phải mình.

Cậu bé lắc đầu, "Cảm ơn chú đã bảo vệ cháu."

Tim Nghê Vũ mềm nhũn, cậu cảm thấy thật ấm áp, không chỉ có dịu dàng, mà còn có cả hi vọng — trong tai họa và đại nạn, hi vọng rất quý giá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!