"Tiên sinh, Báo Báo khó chịu quá, Báo Báo sắp chết rồi…"
Nghê Vũ nằm trên giường, khắp người đều là mồ hôi, hoa văn trên lưng tỏa ra ánh sáng màu vàng đậm, ánh sáng đó nhấp nha nhấp nháy theo từng nhịp thở của cậu.
Tố chất cơ thể của cậu trước giờ rất tốt, nhưng cũng có lúc "Bệnh đến như núi đổ". Chiến đấu mấy ngày liền, bao nhiêu mệt mỏi đều tích tụ lại, cộng thêm việc ngủ gục trong bồn tắm, lúc được Trầm Trì bế lên thì đầu đã đau âm ỉ rồi. Đến nửa đêm thì cậu bắt đầu phát sốt, chốc chốc rùng mình một cái, chốc chốc lại đá chăn, lúc được cho uống thuốc ánh mắt cậu vẫn còn mê mang đờ đẫn, miệng thì cứ nhỏ giọng lầm bầm, Trầm Trì phải ghé sát vào mới nghe được một câu: "Báo Báo sắp chết rồi" .
Sau một đêm, mồ hôi của Nghê Vũ đã ra sạch sẻ, cũng đã hết sốt, nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu, tinh thần c*̃ng không được tốt lắm, thấy mình không mặc quần áo liền vội vàng chạy đi tắm luôn, lúc tắm xong đi ra liền ngửi được mùi lê tuyết chưng đường phèn thơm phức.
Lê tuyết cũng giống như đào mật, có giá cao ngất ngưởng. Mỗi lần cậu nhìn thấy chỉ dám ngắm cho đỡ thèm chứ chẳng dám mua một cái về ăn thử.
Vậy mà lúc này, trong bát có tới hai quả lê tuyết đã được chưng đường phèn.
"Còn khó chịu nhiều không?" Trầm Trì múc lê tuyết ra, cắt thành từng miếng nhỏ rồi múc đầy một bát nước đường, đặt lên bàn, sau đó thuận tay kéo Nghê Vũ lại.
Cơ thể Nghê Vũ vẫn còn chưa hoàn toàn khôi phục, trên đầu mọc ra một đôi tai báo, phía sau còn kéo theo một cái đuôi, cậu mềm nhũn ngã vào ngực Trầm Trì, tùy thời chơi xấu, "Lê tuyết này chưng cho em hả?"
Trầm Trì cười: "Không phải chưng cho em thì cho ai?"
"Lê tuyết đắt lắm." Nghê Vũ thèm thuồng l**m l**m môi, "Còn đắt hơn cả đào mật đó, vậy mà anh chưng cho em một lần đến hai cái?"
Trầm Trì trêu cậu, "Em ăn không hết à? Cũng đúng, bây giờ em vẫn còn là người bệnh mà, chắc vẫn còn đắng miệng không muốn ăn. Vậy để tôi ăn giúp em một cái."
Nghê Vũ lập tức chống đỡ cơ thể mình đứng thẳng dậy, "Em ăn được! Ăn được!"
Tâm tình Trầm Trì không tệ, xoa xoa tai cậu, "Sao em lại dễ bị lừa như vậy?"
Nghê Vũ cảm thấy bộ dáng gấp gáp của mình mới nãy hẹp hòi quá, lê tuyết có hai cái, vậy mà Trầm Trì lại chưng hết cho mình, giờ chia cho Trầm Trì một cái thì đã sao?
"Tiên sinh." Nghê Vũ nói: "Chúng ta vẫn nên chia ra ăn đi."
"Không được." Trầm Trì lắc đầu, "Lỡ như em không ăn đủ, lúc đó lại nói "Báo Báo sắp chết rồi"."
Nghê Vũ ngạc nhiên, "Anh nói gì?"
Trầm Trì gõ lên trán cậu một cái, "Không phải tôi nói, là em nói."
"Em, Em nói "Báo Báo sắp chết" hả?" Da gà da vịt gì cũng đã nổi đầy trên người Nghê Vũ rồi.
"Không chỉ có thế, em còn nói "Báo Báo khó chịu quá"."
"Không thể nào!" Nghê Vũ vừa mới tỉnh dậy, người vẫn còn có chút mơ màng, cậu vội vàng phản bác: "Báo Báo tuyệt đối không nói mấy câu như vậy!"
Cả căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng muỗng chạm vào nước đường.
Nghê Vũ cảm thấy hình như mình lại phát sốt nữa rồi, nếu không thì sao hai má lại nóng như vậy chứ.
Trầm Trì nhịn cười trêu cậu, "Ừ, Báo Báo tuyệt đối không nói mấy câu như vậy, là do tôi nghe lầm."
Nghê Vũ xấu hổ cúi thấp đầu, hàng mi dài nhanh chóng bị hơi nóng của nước lê tuyết đường phèn bốc lên hun cho ướt đẫm, c** nh* giọng xin tha: "Đừng nói Báo Báo nữa mà."
Trầm Trì làm bộ như nghe không hiểu, "Ừm, không nói em."
Nghê Vũ sốt ruột cãi lại, "Vừa nãy ý của em là đừng có nói đến hai từ "Báo Báo" nữa, em đâu có tự xưng mình là Báo Báo!"
Trầm Trì đổi chủ đề, "Lê tuyết đường phèn sắp nguội rồi. Báo Báo mau uống đi."
Nghê Vũ lại cao giọng, "Báo Báo không ăn! Đã bảo đừng gọi là Báo Báo nữa rồi mà!"
Trầm Trì vui vẻ nheo mắt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!